Hiển thị các bài đăng có nhãn Ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

16.11.10

Không phải cái ngồi ị





Tý Dẹt đã biết gọi tên hầu hết các đồ vật quen thuộc. Nhưng mẹ ngạc nhiên khi Tý lại nắm bắt về khái niệm về 1 loại đồ vật khá tốt. Ví dụ như với chiếc điện thoại, mặc dù chưa nhìn thấy điện thoại quay bằng số bao giờ (mẹ cũng chẳng biết chính xác tên nó là gì), nhưng khi mẹ chỉ vào hình, Tý Dẹt vẫn biết đó là chiếc điện thoại. Khi mẹ chỉ cái bồn cầu, Tý chưa nghĩ ra. Mẹ gợi ý:
- Cái gì mà con ngồi ị ấy nhỉ. Không phải cái bô.
Tý ngẫm nghĩ rồi trả lời: - Cái bồn cầu, không phải cái ngồi ị. Cái bồn cầu, không phải cái ngồi ị :D

Dạo này bạn ấy rất hay dùng từ "không phải".
- Không phải của em Dương. Của anh Tý đấy! (nói về cái mũ bò)
- Không phải túi của ông. Của bà!
- Không phải nước đâu. Tý uống sữa đấy!

-------------------
Giữ của
Hắn cứ đi ra đi vào hỏi: Xe của bố Huy đâu nhỉ?
Một lúc sau: - Mẹ ơi, xe của bố Huy đâu nhỉ? Xe của bố Huy hỏng rồi!
- Không phải (hì, mẹ cũng nói không phải). Bố cho chú Tùng mượn rồi. Tối chú trả con ạ.
Thế hắn mới yên tâm, không thấy hỏi nữa.
Trong lúc đấy, bố mặt ngẩn tò te. Mẹ hỏi thì bố nói: - Bố đang nghĩ trả lời con như thế nào.

29.10.10

Hot



Lâu rồi mới chụp được khoảnh khắc này. hêhhe

25.10.10

Tý Dẹt bước sang tuổi thứ 3
















Sinh nhật con được lên kế hoạch từ 1 tuần trước. Nhưng đến phút chót lại đổ bể. Thế mà lại thành hay.
Cả tuần trước đó, con bị viêm mũi họng. Đêm trước sinh nhật, con ngủ không ngon. Mẹ gần như không ngủ. 2h sáng, mẹ nhắn tin cho mọi người: Vì Tý Dẹt bị ốm, nên kế hoạch ngày mai sẽ thay đổi. Buổi sáng, 9h đi chụp ảnh, 11 h đi ăn trưa ở nhà hàng Lẩu Sĩ Phú.
May quá, sáng ra con vẫn tươi tỉnh. Vệ sinh cá nhân, uống sữa xong, mẹ mặc quần áo đẹp cho con rồi cả nhà đi ăn sáng và alee hấp... lên đường.
May mắn làm sao, bố lại hẹn được Bác Chung từ trước, nên sáng hôm đó, bác chụp cho cả nhà 1 bộ ảnh sướng đời. Mẹ sướng nhất! Vì mẹ biết nếu làm cho Tý 1 bộ ảnh trong studio thì cực khó. Tý mà đến chỗ lạ, lại bắt ngồi 1 chỗ thì chỉ có bám lấy mẹ và mặt ngơ ngác thôi. Lên Hồ Gươm, tha hồ mà chụp. Mỗi tội hôm đó hơi đông. Nhưng bác Chung đã nói là ""để lần khác". Có nghĩa là nhà mình vẫn còn nhiều cơ hội thể lên... ảnh.
Phần này, vất vả nhất là bác Chung, vì cứ phải chạy trước, lại còn vác cả đống đồ nghề nặng trịch trên vai. Hic... chưa biết hậu tạ thế nào.
Đang vào guồng thì Tý Dẹt bắt đầu buồn ngủ. Vậy là chuyển sang phần 2, ăn uống. Phần này cũng ồn ào chẳng kém. Rào rào như tằm ăn rỗi, tới mức chú Sơn phải xin 500 nhạc cho nó thêm phần... tự nhiên và thoái mái. :D
Tối đến, cả nhà lại tiếp tục liên hoan bằng món nướng và kết thúc là màn thổi nến của Tý Dẹt. Vì mẹ đi mua muộn nên hết bánh đẹp, đành mua tạm cái bánh hình vuông.
Kết thúc 1 ngày khá mệt! Đêm con ngủ không được ngon lắm. Chắc là hưng phấn quá đây.
Một ngày sinh nhật đáng nhớ của con. Cả nhà mình cùng chờ đợi bộ ảnh từ bác Chung con nhé.
Chúc con yêu của mẹ luôn mạnh khỏe và ham học.
Yêu con!

12.10.10

Ông bà ngoại chu du Hà Nội

@Ông bà ngoại: Nếu ông bà không xem được ảnh trên đây, thì nhấn vào "view all images". Nó sẽ dẫn sang trang khác có thể xem đc nhanh hơn.

4.10.10

Em bé và đại lễ 1000 năm Thăng Long

Hà Nội có nắng và gió, có những cái se lạnh và cái hanh hao. Trong leo lẻo và xanh vời vợi! Gói mình trong một con phố chẳng thể gọi là rộng lớn trong những ngày thường, mà sao hôm nay nó thênh thang đến thế. Cả con phố được trang hoàng bởi những chiếc đèn hoa đăng. Sắc đỏ nổi bật trên nền xanh lá non! Những ánh nhìn trẻ thơ kèm theo những tiếng cười thích thú. Ai bảo "em bé" chưa biết thưởng thức cái hay?!

(Up ảnh sau nhé)

1.10.10

Đứa nào giống bố, đứa nào giống mẹ?






Tự lập

Với 1 chiếc bơm, em tự kiếm sống nuôi thân.





22.9.10

Bác sĩ ơi

Nhân dịp trung thu, ngoài bữa tiệc tối thứ 7 vừa rồi, bố mẹ còn mua thêm đồ chơi cho Tý Dẹt. Trong đó có 1 chiếc súng bắn bong bóng. Tý Dẹt rất thích đồ chơi này (uhm cái gì mà hắn chẳng thích).




Đang chơi thì hắn đánh rơi. Hỏng! Tung tóe hết cả pin ra. Mẹ loay hoay sửa mà vẫn không chơi tiếp được mặc dù đã lắp pin vào (tự nhiên lại nghĩ đến không biết mình lắp pin sai không nhỉ? Chắc không ngớ ngẩn đến thế đâu). Mẹ nịnh nọt hắn mãi mà hắn vẫn cắp tay sau đít rồi đứng tít vào chỗ góc ban công. (Ơ tiếc quá! Lúc đấy mẹ đang tập trung nghĩ cách nào để giải thích được với hắn là đồ chơi đã hỏng để hắn vào nhà nên quên không chụp ảnh). Mẹ mà thò đầu ra một cái là hắn lại úp mặt vào tường. Khổ thế chứ!
Mẹ dụ hắn ra gọi điện cho bố nhờ bố sửa mà hắn cũng không chịu (cách này bình thương rất hiệu nghiệm). Cuối cùng, mẹ phải chìa quả xoài chín thơm lừng ra để dụ hắn. Úi rùi! Trúng kế rồi! Chuẩn bị cho ăn mẹ mới nghĩ ra là hắn chưa rửa tay. Chơi đồ chơi "Trung xẻng" xong mà ko rửa tay, ăn luôn thì chỉ có... Nhưng hắn không chịu. Mẹ phải bế hắn như em bé vào toilette để rửa tay. Vừa rửa mẹ vừa dụ khị (ôi lại dụ):
- Con chơi xong phải rửa tay! Nếu không, ăn vào bụng là đau bụng phải đi bác sĩ đấy. Bác sĩ bơm nước vào bụng rồi lại hút ra, bơm nước vào bụng rồi lại hút ra. Bơm nước giống như mẹ đang xả nước rửa tay cho con đây này.
- Bác sĩ ơi! Tý rửa tay này.
Haha..... mẹ tí té ngửa. Bây giờ mới nhớ ra là quên không cho hắn ăn xoài. ;">

Một bữa

Một bữa của em gồm có:
Cơm
Tôm băm nhỏ rim
Gan ướp nước mắm tỏi rán
Đậu xào
Canh rau ngót nấu râu tôm.

Với đồ ăn như thế này, đa số em dùng tay và ăn.
Ăn gan rán ngon lành.

Măm măm ngon!


9.9.10

toe toét tòe toẹt

Khi ăn sữa chua, váng sữa,... mẹ cho em tự xúc. Mọi chuyện khá ổn. Nhưng nếu lúc nào vội vàng quá, em thành ra thế này.



1 cuộc điện thoại