8.3.14

8/3/2014

Bé tự tay cắm giỏ hoa tặng mẹ!

Ở lớp, thứ 5, các cô hướng dẫn con tự cắm hoa tặng mẹ nhân ngày mùng 8/3, nguyên liệu gồm có: hoa hồng bạch, hoa phăng, phăng-xê và cành ngâu.

Chiều thứ 6, mẹ đons con, cô nhắc các bạn trước khi về nhớ mang hoa đã làm về tặng mẹ. Con lấy giỏ hoa của mình và mang tặng mẹ:

- Con chúc mẹ mạnh khoẻ!

Chẳng biết con có biết ý nghĩa của ngày mùng 8-3 hay không? Nhưng mẹ cảm nhận được sự vui vẻ và thích thú trong đôi mắt và nụ cười của con. Không phải sự biết ơn, không phải sự xúc động, mà là niềm vui của một đứa trẻ khi có thể tự tay làm một món quà tặng mẹ. Và mẹ, cũng rất vui khi thấy con vui.

Cảm ơn con nhiều!!!
Cảm ơn món quà của bố Huy!!!

17.7.13

Dậy sớm - Mục tiêu đầu tiên

Dạo này, ta bắt đầu thấy ta không chắc chắn về những việc mình đã từng làm. Cụ thể là ta hay quên. Những việc đã làm rồi cũng không dám chắc đã thực hiện hay chưa. Vì vậy, ta đang muốn sắp xếp lại mọi thứ.
Mục tiêu đầu tiên là SỨC KHOẺ và việc cần làm đầu tiên cho sức khoẻ của chính mình là dậy sớm. Có lẽ, ta sẽ bị coi là con gà nếu ta có ý định đi ngủ từ 9h tối. Nhưng để đảm bảo đẩy sớm thời điểm dậy vào buổi sáng hôm sau, ta cần thực hiện việc dễ nhất: đó là ngủ sớm.
Sáng nay, ngay khi tỉnh giấc, thấy trời sáng sáng, ta vùng dậy luôn. Cảm giác lúc đó thật khó khăn. Ngồi dựa vào thành giường 1 lúc, cuối cùng vẫn ra khỏi phòng được một lúc. Nhìn đồng hồ... ái chà.... 6h kém 5'. Đồng hồ hẹn giờ còn chưa kêu. Ngày đầu tiên, thành công ngoài mong đợi. Kết quả, con cũng dậy sớm hơn (tất nhiên là tối hôm trước bạn ấy cũng đi ngủ sớm). Đánh răng, rửa mặt, cả nhà xuống dưới nhà chơi, ăn sáng khi chưa đến 7h. Cảm giác thật thú vị: mát mẻ (nhờ tối hôm trước mưa), không khí trong lành, không gian yên tĩnh. Nếu dậy muộn, chắc chẳng bao giờ có được cái cảm giác này nơi đô thành tấp nập (có chăng sẽ có sự yên tĩnh vào ngày 1 Tết).
 Mọi người quay lại nhà vào lúc 7h10, vẫn đủ thời gian để pha sữa và cho con uống thuốc (nhưng cuối cùng bố Huy làm). Mẹ làm một số việc và ra khỏi nhà vào lúc 7h30. Đến công ty khi mới có 1 người có mặt.

10.7.13

Về nhà

Lâu lắm không quay trở lại thăm nhà. Đọc lại một số bài, thấy mình bây giờ lười viết quá. Giờ, định viết gì, cũng chỉ như bài tóm tắt. Đôi lúc cũng có vẻ lai dai nhưng lại thành lê thê, lủng củng. Hơn 1 năm gần đây, công việc bận bịu, thời gian còn lại cố gắng dành cho nhóc con, nên chẳng viết lách gì nhiều. Lại có thêm trang riêng tydet.net, nhưng chưa thấy sự thuận tiện ở đó. Có vẻ là không quản được :D
Hôm nay về thăm nhà cũ, thấy ấm áp lạ. Tý Dẹt giờ đã lớn lắm rồi. Như lời con nói: - Con lớn lắm rồi mẹ nhỉ!? Bạn ấy tự đánh răng. Tối còn tự giác đi đánh răng mà không cần mẹ nhắc nhiều. Bạn ấy tự đánh dép cho mình, sạch tinh, hơn cả mẹ. Bạn ấy có thể tự gội đầu và tự tắm. Nhưng mẹ vẫn ở bên cạnh hỗ trợ để đảm bảo không còn dầu gội và sữa tắm dính lại. Bạn ấy tự giác đi rửa tay mỗi khi chơi đồ chơi xong. Bạn ấy tự giác xúc cơm ăn nếu đó là món tủ của bạn ấy. Mẹ thấy hài lòng mỗi khi nghĩ về bạn ấy, nhìn thấy bạn ấy và thấy yên tâm. Bạn ấy đã bớt bị táo bón hơn, nhưng chưa khỏi hẳn. Đó là nhờ bạn ấy đã lớn rồi, chịu khó tự giác đi ị hơn. Hôm nay, mẹ nấu món gì cùng với bạn ấy nhỉ? Nhà đang có sườn và móng giò. Chắc lại làm món sườn thôi. Hơi khó chọn rau, vì bạn ấy chỉ ăn mấy loại củ quả và rau mềm (mồng tơi). Mẹ thấy sức khỏe của mẹ dạo này không được tốt. Mẹ dễ bị đau đầu và căng thẳng. Mẹ mong về nhà với bạn ấy, đón bạn ấy đi học về và cùng nhau làm rất nhiều việc. Thời gian tới, mẹ sẽ "về nhà" nhiều hơn.

4.12.11

Mùa đông về thật rồi!

Bắt đầu cho những ngày đông lạnh giá

Gia đình Tý Dẹt về quê lần đầu tiên trong mùa đông năm nay. Có lẽ, cũng không biết đông bắt đầu tự bao giờ. Và chắc hẳn, sẽ chẳng biết khi nào là kết thúc.
Chỉ đến khi, cái lạnh len lỏi vào từng ngóc ngách
Mới thấy, mùa đông thực sự là mùa đông.

Ngày đông, may mà có nắng nên cũng không đến nỗi. Ai cũng muốn trở thành con mèo lười, nằm dài trong nắng. Tý Dẹt lên xe được một lúc đã ngủ ngon lành. Dựa đầu vào ngực mẹ, đôi má tròn trĩnh, đôi mi dài cong vút hơn cả con gái, và cái miệng xinh xinh khép lại, con ngủ một giấc ngon lành trong khi vòng tay vẫn ôm chặt mẹ.
Con thường nói: Mẹ ơi, ông mặt trời cứ đi theo con.
Ông mặt trời đang soi đường cho con đấy bé yêu ạ. Nắng hanh vàng và mắt con long lanh.

Cách nhà 20 km, mẹ mỏi quá nên chuyển tư thế, bế con nằm ra, khiến con tỉnh giấc.
- Con đói quá rồi mẹ ơi!
Uhm từ sáng đến giờ con mới uống 200ml sữa thôi, đói là đúng rồi. Bố dừng xe lại ở bên đường để mẹ vào mua bánh và sữa cho con. Con ăn một chiếc bánh trứng và uống 1 hộp sữa. Vậy là êm bụng rồi.
Về đến nhà, con chạy lon ton vào trong:
- Cá con về rồi! Cá ông bà ơiiiiiiiiiiiiiiiii!
Cả nhà mình trở thành gia đình cá, có cá ông bà ngoại, cá bố, cá mẹ và cá con Tý Dẹt.
Con nói: - Con thích về nhà cá ông bà ngoại lắm ạ.
Con ăn thêm 1 bát mỳ tôm một cách ngon lành. Mẹ cười! Con trai mẹ thật đáng yêu.

Câu chuyện trên xe khi con chưa ngủ

- Mẹ ơi! Con yêu mẹ lắm!
- Mẹ cũng yêu con lắm!
- Con cũng yêu mẹ lắm!

-----------------------
SÂU SẮC

Sáng chủ nhật, cả nhà Tý Dẹt đi ăn sáng.
Món ăn yêu thích mỗi lần về quê là Bánh Cuốn. Con ăn một chiếc bánh cuốn trứng, 1 bát hành khô. Cả nhà mình cùng bà ngoại, tả xung hữu đột, ăn 1 loáng là xong. Giờ là phần của ông, 1 đĩa bánh và 1 chiếc bánh trứng.
Mọi người lấy sẵn nước chấm trong lúc chờ đợi tráng bánh. Con hỏi:
- Mẹ không lấy cho con ah? Con không có gì để ăn là con chết đói đấy! (Mặc dù con vừa ăn khá nhiều, con có vẻ nhanh quên hơn mẹ tưởng).
- Mẹ lấy rồi mà! Một túi cho con và một túi cho ông ngoại.
- Để con cầm cho!
- Con cầm cẩn thận không chạm vào người là bẩn quần áo nhé.
- Sao mẹ lại nói như thế!
- Mẹ nhắc con thôi mà.
- Con cầm cẩn thận, nếu làm đổ sẽ không có gì cho ông ngoại ăn, ông ngoại sẽ chết đói!
Mẹ lặng yên! Thấy mình hời hợt. Còn con sâu sắc quá con ah.
Đúng rồi! Đổ là không có gì cho ông ngoại ăn, ông ngoại sẽ đói. Con ngoan lắm!

----------------------------

Mẹ ôm con vào lòng, thấy tình yêu len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể.
Mẹ và Tý Dẹt nói chuyện nhiều lắm. Nhưng chủ yếu là con nói cơ, mẹ chỉ hưởng ứng theo thôi. Thế mà Tý Dẹt lại nói một câu thế này:
- Mẹ ơi! Mẹ nói nhiều quá rồi đấy! Mẹ nói nhiều là con mệt, con phải đi ngủ đấy.
Mẹ phì cười.

---------------------------
Hôm qua, nhân tiện khi con nhắc lại chuyện con được đi Nha Trang  bằng máy bay, đi tắm biển. Mẹ nói:
- Vậy con phải ngoan nhé! Chịu khó ăn uống và đi ị (sẽ được trình bày trong một bài khác) để khỏe mạnh, mùa hè sang năm, mẹ lại cho con đi tắm biển nhé. Hè sang năm, khi con lớn hơn, mẹ sẽ cho con đi học bơi nhé. Rồi mẹ sẽ cho con đi học đàn. Hai mẹ con mình cùng hocj đàn nhé.
- Không! Con không thích học đàn.
- Thế con thích học gì?
- Con thích học trống!
Hai bố mẹ nhìn nhau, không hiểu Tý Dẹt biết về trống từ khi nào.
- Ở nhà con có trống đấy (trung thu năm ngoái bố mẹ mua cho con).
- Vâng, cũng được, nhưng thế mẹ sẽ phải đầu tư nhiều đấy. Một căn phòng cách âm tốt và 1 bộ trống, sẽ tốn hơn 1 cái đàn đấy con ạ. Nhưng không sao! Hai mẹ con mình sẽ cùng học và chơi bài gì nhỉ?
- Con không biết!
- Bài "Khi ông mặt trời thức dậy ..." nhé (đây không phải tên bài hát, là một câu hát thôi). Cả bài "Em mang cơm cho mẹ em đi cày"  nhé.
- Vâng ạ.
- Và bài "chiếc đèn ông sao" nữa nhé.
- Vâng, bài đó hay lắm!
Oa... bạn ấy biết bày tỏ cảm xúc thật rõ ràng và chính xác.
- Con đánh trống, còn mẹ đánh đàn nhé - Con đề nghị.
- Đồng ý!

P/S: Trong lúc mẹ đang viết, con trèo lên lưng mẹ và nói: - Con ôm mẹ tình cảm nhé.
P/S 2: Mẹ yêu con!
P/S 3: Còn nhiều lắm nhưng để dành thời gian đưa con ra ngoài chơi đã.

22.11.11

Làm mẹ thật tuyệt!

Buổi sáng luôn là những khoảnh khắc đáng nhớ của Tý Dẹt và mẹ. Đó là lúc mẹ đang được thư giãn. Còn con, sau một đêm ở bên mẹ, cũng đỡ tủi thân hơn nên bớt nhõng nhẽo.
Từ ngày mẹ chuyển công ty, mẹ thường về muộn hơn. Vì thế, buổi sáng mẹ cũng đi làm muộn hơn để dành thời gian cho con nhiều hơn.
Lâu nay, con hay đạp xe đạp đi học. Mẹ mất nhiều thời gian hơn nhưng vẫn cố gắng thực hiện. Việc con thích hoạt động là điều tốt. Nuôi dưỡng sở thích của con sẽ tốt hơn nhiều với việc vùi dập nó rồi một ngày kia, lại phải bắt đầu lại từ đầu.
Có lẽ, sai lầm của khá nhiều người là nghĩ rằng con mình chưa thể làm được việc đó, nên con cần phải lớn hơn mới cho làm. Tuy nhiên, tốt nhất, hãy để con có thể làm những điều mình thích ngay khi nó có thể.
Ngay từ khi 1-2 tuổi, Tý Dẹt đã bắt đầu thích làm việc như quét nhà, dọn dẹp, sắp xếp đồ vật,... Mẹ suy nghĩ xem làm cách nào để giúp con thực hiện được những điều đó. Vì vậy, mẹ mua bộ chổi và hót rác nhỏ cho con. Oa... xem con thích thú chưa kìa! Chăm chỉ quét nhà còn hơn cả mẹ rồi.
Muốn con có ý thức gọn gàng và giữ đồ chơi, mẹ và bố tìm mua những giá để đồ, xếp gọn gàng đồ chơi của con trên đó. Mỗi lần chơi xong, bố mẹ cùng con sắp xếp lại. Nét mặt con rất mãn nguyện, vì dường như, con biết rằng mình có một góc riêng.
Mỗi khi mẹ nấu cơm, con thích nhặt rau, gọt củ quả và nấu súp. Tất nhiên, con không thể hoàn thành việc đó tốt được, lần nào cũng vậy, mẹ phải bỏ đi cả củ cà rốt. Nhưng có sao đâu nhỉ! Mẹ có thể tổn thọ một tí vì lãng phí của cải, nhưng bù lại, con trai mẹ đang nấu súp cho mẹ ăn đấy. Hạnh phúc nào bằng!
------------------------


Sáng nay, mẹ và con dậy khá sớm.
Tối qua, mẹ đọc cho Tý Dẹt nghe truyện Pororo - câu chuyện kể về một chút chim cánh cụt thông minh và những người bạn Poby, Loopy, Eddy, Petty, Harry. Mẹ tính đọc 1 truyện thôi rồi nghĩ cách nào để con đi ngủ sớm.
Bỗng nhiên, Tý nói:  - Trời mưa rồi mẹ ơi! Vào nhà thôi.
Thế là 2 mẹ con vội vàng chui vào chăn - ngôi nhà của 2 mẹ con đấy.
Mẹ nghĩ ra cách rồi!
Mẹ đi tắt điện.
Con không đồng ý!
Mẹ nói: - Trời mưa thì sao nhỉ?
- Trời tối - Tý trả lời.
- Đúng rồi! Mưa cho nên trời tối. Mình tắt chui vào trong "nhà" thôi con.
Bé ngoan ngoãn chui vào trong "nhà". Bé còn nói: - Mẹ vào đi, không thì ướt hết bây giờ!
- Mẹ hát cho con nghe nhé! Con muốn mẹ hát bài gì?
- Khi ông mặt trời thức dậy... 
Khi ông mặt trời thức dậy, mẹ lên rẫy, em đến trường, cùng đàn chim rộn vang tiếng hót....
Không biết 2 mẹ con ngủ từ bao giờ. Chỉ biết! Con nằm trong lòng mẹ, chùm chăn kín đầu, nóng quá, toát hết cả mồ hôi. Theo phản xạ, mẹ tung hết chăn ra, với tay lấy cái khăn sữa lau đầu cho con rồi để con nằm riêng ra một chỗ. Nhìn đồng hồ, gần 12h.
Đêm, con thức dậy 2 lần và khóc. Sao lại khóc tủi thân thế hả bé! Mẹ ở đây mà! Con lại ngủ tiếp!
--------------------


Sáng, 6h30, mẹ đánh thức con dậy. Hôm nay, mình dậy sớm nhé!
Mở mắt ra, con nhìn thấy mẹ, con cười rất tươi.
- Trời mưa!
Mẹ vội vàng lấy chăn trùm kín 2 mẹ con! Tiếng cười của mẹ và con hòa vào giòn rã.
Con hôn vào má mẹ một cái, rồi 2 cái, 3 cái...
Mẹ hỏi: - Con hôn mẹ bao nhiêu cái ạ?
Con không trả lời, cười tít mắt rồi lại hôn vào má mẹ. Có lẽ, số đếm của con không đủ để con trả lời mẹ, thế nên, con cười xòa.
Với mẹ, một buổi sáng bắt đầu thật là tuyệt.


Mẹ đi pha sữa cho con uống. Trong lúc đó, mẹ còn giúp con chơi điện tử qua một bài mà mãi con không đi qua được. Giao hẹn nhé! Một bài thôi nhé!
Nhanh nhẹn đánh răng, rửa mặt, thay quần áo và chuẩn bị lên đường.
Mẹ đi ra, chẳng thấy con đâu. Tìm từ tầng 3 xuống tầng 2, các phòng, toillet... đều không thấy con. Mẹ đi lên, thấy con đang đứng đó, mếu máo.
- Con ở đâu mà mẹ không tìm thấy?
- Con ở trên kia (chỉ chỉ).
- Sao con lại ngồi đó? Sao mẹ gọi mà không trả lời?
(Vẫn mếu máo! Ôi sao lại hay tủi thân thế!)
- Mẹ bế con nhé!
- Vâng! (cái giọng mếu máo đến là thương)


------------------
Xuống tầng 1, bé dặn mẹ: - Mẹ nhớ mang... Mẹ nhớ mang... Mẹ nhớ mang...
- Mang gì hả con?
- Con không biết! Mẹ dạy con đi!
(Ơ hơ... khó khăn đây!)
- Bây giờ con nói cho mẹ biết con muốn làm gì, mẹ sẽ dạy con.
- Cái để mở cửa ga để ô tô (gara để ô tô).
- Ah! Cái chìa khóa bấm!
- Vâng! Chìa khóa bấm để mở cửa ga ô tô. Có một con gián! Bố Huy bắt đi rồi!


------------------------
Hôm nay, 2 mẹ con đi bộ đi học.
Trời mưa.
Con có vẻ rất thích thú. Con nói: - Mưa rơi lộp bộp.
- Mưa rơi lất phất con ạ.
- Mẹ ơi, người ta để cái gì ra đây? (di di chân xuống đất)
- Cái gì hả con?
- Con không biết! ah con biết rồi! Cát! Cát để các chút xây nhà! Cát có ở biển!
Wow sao con lại biết cát để xây nhà nhỉ? Chắc là học ở trường đây.
- Con đi tắm biển, có cát, con xây lâu đài, con còn xây cả đoàn tàu nữa.
- Có những ai đi tàu?
- Mọi người ạ!
- Ai lái tàu hả con?
- Con còn bé mà. Khi nào con lớn! Con sẽ lái tàu đưa mẹ đi chơi! - Con nói.
Mẹ sung sướng.
- Thế bây giờ ai lái tàu hả con?
- Mẹ Giang.
- Giống như trong phim người đưa thư bé nhỏ à? - Mẹ hỏi.
- Không phải, giống như trong phim hoạt hình... (con suy nghĩ)
- Po...  - Mẹ đoán.
- Ponhonho (là Pororo đấy)
- Đúng rồi! Pororo và các bạn lái tàu đi qua những ngọn đồi phủ đầy tuyết trắng, những cánh đồng rộng lớn và đến một khu rừng tuyệt đẹp. - Mẹ thả hồn :D
- Vâng!


Đúng lúc đó, trời bắt đầu mưa nặng hạt. 2 mẹ con nhìn thấy ngay 1 chiếc taxi. Quãng đường đến trường đã đi được 2/3.
Mẹ bế Tý Dẹt vào lớp (lúc nào Tý cũng muốn thế) rồi đi làm. Đến công ty, 8h15 - khá sớm :">


Một ngày bắt đầu như thế đấy.

26.8.11

Lằng nhằng mè nheo

Sáng,
Muốn làm nhân viên gương mẫu cũng khó.
Dạo này suốt ngày mẹ bị buồn ngủ. 2 mẹ con miệt mài đến gần 7h mới dậy.
Tý Dẹt hồi này bướng lắm! Khó bảo, lại hay lý sự. Nhiều lúc mẹ bực lên là tung hê hết cả. Cho con xanh mắt mèo.
Tối qua, cả nhà đi ăn lẩu nấm rồi đi sinh nhật Big Ben. Tý Dẹt ăn rất nhiều bánh gato. Gần 10h rồi mà vẫn đòi chơi không chịu về. Bạn ấy toàn thế thôi. Mẹ cho đi chơi, đến lúc về thể nào cũng mè nheo. Tốt nhất lần sau, thông báo và alê hấp bế về luôn.
Về nhà không chịu đánh răng mặc dù lúc ăn bánh thì leo lẻo với mẹ là tí nữa con sẽ đánh răng. Tắm cũng không chịu. Lại còn đánh mẹ. À giỏi nhỉ! Thế thì con ko cần đánh răng, cũng chẳng cần tắm. Mẹ chiều luôn.
Mẹ đi tắm. Khi mẹ tắm xong, đi lên vẫn thấy đứng nguyên vị trí cũ. Bố giảng giải cho một hồi chắc không ăn thua.
Mẹ và bố lên giường ngủ, kệ hắn xem làm gì.
Hệ quả là gào rất to, chân đạp phành phạch xuống nền nhà.
Bố mẹ vẫn nằm im. Con nhầm đối tượng ròi đấy. Cái chiêu này, mẹ trải qua nhiều rồi, biết hết rồi, sử dụng không có hiệu quả đâu con ạ.
Sau một hồi khóc lóc, gọi mẹ, gào thét, ăn vạ, không hiệu quả, cu cậu cũng biết xuống giọng.
Mẹ nói ra lấy khăn lau mặt, rồi leo lên giường tự nằm ngủ ở một góc. Bố thương, bảo cho nằm gần vào mẹ, mẹ không cho. Cái thói đấy là phải rèn cho cẩn thận. Hư thận.

Sáng ra, mẹ hỏi:
- Con có đánh răng không?
Có vẻ biết sợ, nên bảo con có ạ.
Vào nhà tắm, vẫn còn vặn vẹo nhưng vẫn chịu đánh răng.
Hôm qua ăn nhiều, nên mẹ định kô cho uống sữa buổi sáng để đến lớp ăn cho ngon. Nhưng mà nó không chịu, đòi uống sữa mẹ pha.
Làm xong cốc sữa, mẹ xuống nhà ăn một bát cơm rồi đi. Đang chuẩn bị đi thì con buồn ị. Thế đấy! 1 tuần thì 4-5 ngày là chuẩn bị đi thì ị. Nhưng lần này tiến bộ hơn, có ị. Kết quả là một đống to đùng.
Hai mẹ con dắt díu đi bộ đến trường. Đồng hồ điểm 8h30.


Mẹ đến công ty muộn. Nhưng tinh thần có sảng khoái hơn vì con ị suông sẻ. Dạo này, đề tài chủ yếu của 2 vợ chồng là con ị thế nào, và ăn uống ra sao để con ị được. Phù.


Không chịu đánh răng, hắn làm trò thế này đây.

31.7.11

Một buổi sáng

Buổi sáng, việc đầu tiên của bạn ấy khi tỉnh dậy là uống sữa. Sau đó, chạy lang thang khắp nhà, hỏi chuyện người này người kia. Mẹ còn lâu mới hoàn thành xong việc đánh răng rửa mặt cho bạn ấy. Mẹ phải nịnh nọt bế bạn ấy vào toilet, bạn ấy mới chịu đi đánh răng.
Tối qua đánh răng thế nào mà còn 2 cái răng vàng ơi là vàng. Sáng nay, mẹ phải chú ý hơn vào 2 chiếc răng đó. Đánh răng xong, bạn ấy tự rửa mặt. Oa bạn ấy lớn rồi đây, thích tự mình làm. Khéo ghê!
Dạo này, bạn ấy tự làm nhiều việc lắm: lấy quần, xách ba lô, leo cầu thang, xúc sữa chua (việc này tự làm đc từ hồi 17 tháng), váng sữa, cơm bạn ấy cũng chịu khó tự xúc lắm. Đối với mẹ, thế là tuyệt lắm rồi.
-------------
Câu chuyện chim đại bàng và rùa bắt đầu từ việc bạn ấy xem lại những bức ảnh hàng ngày mà mẹ mng chụp cho bạn. Trong đó, có bức ảnh con con. Bạn ấy miêu tả thế này.
- Con chim công vẫy vẫy cánh, xòe đuôi ra, xèo cái đuôi ở mông này (cho tay ra đằng sau mông) to và rộng (hai tay vòng rộng sang 2 bên).
- Con có làm con chim công không? - Mẹ hỏi.
- Con không! Con là con chim đại bàng, bay bay bay như thế này (bay một vòng quanh phòng, vừa chạy, 2 tay vừa vỗ vỗ). Con bay để lấy oto. Hêheh
Rồi ngồi xuống, mải miết tháo bánh xe ô tô.
Mọi câu chuyện của bạn ấy, tưởng chừng rời rạc nhưng rất logic. Chuyện này liên hệ sang chuyện kia. Chẳng khác gì câu chuyện tiếu lắm, anh hầu nhắc chủ cái áo bị cháy.

31.7.2011