19.11.18

Nghiêm túc học cách làm mẹ

Sau khi có 2 đứa con, sau khi Tý Dẹt bước vào năm cuối cấp, đồng thời em Kem đang ở tuổi lên 3, khi quỹ thời gian ngày càng eo hẹp, còn con cái phát sinh thêm nhiều vấn đề, mẹ mới nghiêm túc học cách làm mẹ. Mẹ hiểu ra, mẹ cần học cách làm người bạn đồng hành cùng các con và mẹ đang từng bước làm được điều đó.
Những cuốn sách đã đọc:
1. Sức mạnh người mẹ Nhật: cuốn sách cho mẹ sự kiên nhẫn và nuôi dưỡng tình yêu dành cho các như ngày các con mới chào đời.
2. Cửa tiệm thời gian: (Đây không phải là sách dạy làm cha mẹ mà là sách văn học) mẹ đã nhìn lại quá khứ để đặt mình vào vị trí của các con, để hiểu và đồng cảm.
3. Phương pháp dạy con của người Do Thái: ngắn gọn, súc tích, cuốn sách giúp mẹ hiểu rằng muốn con thay đổi, mẹ cần thay đổi, muốn con "làm" mẹ cũng nên làm. Tuổi thơ các con không chỉ dành cho việc học, các con còn cần có những kỹ năng sinh tồn, kỹ năng tự chăm sóc bản thân,... điều đó chỉ có thể học qua rèn luyện hàng ngày từ nhỏ. Đây cũng là cuốn sách thúc đẩy chăm chỉ tập thể dục thể thao hơn.
4. Mẹ cáu giận, con hư hỏng: đây là cuốn sách mẹ thích nhất trong số những cuốn sách dạy làm mẹ mà mẹ đã đọc, tính đến thời điểm này. Nó giúp mẹ hiểu nuôi dạy con là một quá trình tu dưỡng bản thân, thấu hiểu người khác, dùng tình yêu thương để con có thể thấu hiểu tình cảm mà mẹ dành cho con, từ đó thêm tự tin. Yêu thương không phải là suy nghĩ, mà nó cần được biểu hiện qua hành động. Mẹ nghĩ là mình sẽ đọc lại cuốn sách này thêm nhiều lần nữa.
5. Cách người Nhật truyền cảm hứng cho con (tg Nishimura Hajime): sau khi đọc cuốn sách này, mẹ nhận ra 1 điều: lâu nay, mẹ cứ mải đi tìm cách cùng con khắc phục điểm yếu mà quên mất bồi dưỡng thế mạnh của con. Đó là một sai lầm mà mẹ cần sửa. Mẹ muốn xin lỗi con vì đã nhận ra điều này muộn. Đây cũng là cuốn sách thúc đẩy mẹ tích cực hướng các con đến các hoạt động trải nghiệm bên ngoài.

6. Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương: cuốn sách của 1 bà mẹ Do Thái lớn lên ở Trung Quốc, 1 đất nước có cách nuôi dạy con khá giống với mẹ Việt. Cuốn sách khá dày, với mẹ đó là 1 nhược điểm. Mẹ chỉ muốn đọc những cuốn sách dưới 300 trang, dưới 200 trang thì càng tốt. Tuy nhiên, mẹ vẫn cố gắng đọc, bởi cho dù những cuốn sách này đều nói về các PP làm cha mẹ, nhưng ở mỗi cuốn, mẹ lại tìm thấy cho mình 1 bài học, hoặc thấy mình ở 1 vài điểm nào đó, để biết mình đã làm gì đúng - sai. Cuốn sách này khá giống với cuốn PP dạy con của người Do Thái (cũng dễ hiểu thôi), tác giả cũng khuyến khích các bậc cha mẹ cho con cơ hội rèn luyện kỹ năng sinh tồn, đặc biệt là cần biết quản lý tài chính. Các con cần biết bố mẹ đã làm việc như thế nào để thấu hiểu sự vất vả của bố mẹ. Mẹ nghĩ, nếu không có nhiều thời gian, các bậc cha mẹ chỉ cần đọc 1 trong 2 cuốn này thôi, tất nhiên đọc 2 cuốn cũng chẳng phí đâu.
7. Mẹ Mỹ dạy con tự tin (tác giả: Cai Ning): Cuốn sách chia làm những câu chuyện nhỏ kể về những tình huống thực tế và cách giải quyết của 2 bà mẹ, Vidan người Mỹ và Thái Ninh. Có những điều mẹ đã biết, nhưng nhờ cuốn sách nhắc nhớ lại mà mẹ biết thêm 1 điều: mẹ đã ở quá gần con mà chưa dành cho con không gian riêng cần thiết, đôi khi mẹ phá ngang những việc con đang làm và tự cho rằng mình làm thế là đúng. Mẹ sẽ sửa chữa! Còn 1 việc nữa, khen các con cần khen 1 cách thật tâm, không phải là khen cho xong. Dù ít khi mắc phải điều đó nhưng mẹ sẽ nhớ!
Cuốn sách nhất định sẽ đọc lại: mẹ cáu giận, con hư hỏng (để tự nhắc nhở mình)
Làm bạn với con là một hành trình không hề đơn giản, nhưng mẹ tin các con sẽ dành cho mẹ sự cảm thông và hướng dẫn mẹ những khi mẹ chưa đúng. Mỗi khi cùng các con khám phá thế giới, mẹ thật sự rất vui.

[Đọc sách] Mẹ cháu giận, con hư hỏng

- Mẹ đừng đọc nhật ký của con nhé!
- Ừ mẹ không đọc đâu.
- À không! Mẹ cứ đọc đi!
- Không! Mẹ không đọc đâu.
- Mẹ cứ đọc đi! Vì con muốn chia sẻ với mẹ mà.
- Ừ! Thế thì khi nào đọc, mẹ sẽ xin phép con trước. Nếu con đồng ý, mẹ sẽ đọc. OK?
- OK.
Những cuộc trò chuyện như hai người bạn như thế này giữa hai mẹ con đang tăng dần trong thời gian gần đây. Thật vui!

27.10.2018

7.10.18

[Đọc sách] Phương pháp giáo dục con của người Do Thái - Dạy con hay rèn luyện chính mình


Được một vài người bạn giới thiệu, tôi đã tìm đọc cuốn "Phương pháp giáo dục con của người Do Thái" với hi vọng có thể đồng hành cùng con một cách vui vẻ và hiệu quả nhất, không áp đặt và ép buộc. Kết quả thu được sau khi đọc xong cuốn sách này không chỉ có thế!
Cuốn sách không chỉ giúp cho các bậc cha mẹ định hình rõ ràng hơn trong cách thúc đẩy trẻ một cách tích cực, mà trước hết, cuốn sách đã giúp cho cá nhân tôi thêm hoàn thiện bản thân.
Mẹ tôi là giáo viên dạy văn và bà có một tủ sách rất đồ sộ về văn học Việt Nam và văn học nước ngoài. Tôi tự nhận thấy rằng tôi không hẳn là người yêu thích bộ môn văn học, tôi chẳng biết làm thơ hay viết truyện. Nhưng những cuốn sách cứ hiển hiện trước mặt tôi ngày này qua ngày khác, những lúc rảnh rỗi chẳng biết làm gì, tôi lại nhúp 1 quyển để đọc, cho đến khi đọc gần như hầu hết những cuốn sách trên giá. Nhờ vậy mà từ những năm cấp 2 tôi đã đọc hết các cuốn sách của các nhà văn nhà thơ như ông Tô Hoài, Xuân Diệu, Tố Hữu, Lâm Thị Vỹ Dạ, Chế Lan Viên, Thi nhân Việt Nam... hay những cuốn tiểu thuyết dài như Cuốn theo chiều gió, Tiếng chim hót trong bụi mận gai, Tây Du Ký, Đôn-ki-hô-tê Nhà quý tộc tài ba xứ Mantra... Thói quen đọc được hình thành như thế và theo tôi đến tận khi lớn.
Sau này, khi có con, tôi hiểu ra môi trường đọc quan trọng như thế nào. Vì thế tôi tiếp tục đọc sách cho con từ khi 3 tháng tuổi và tiếp tục đọc những cuốn sách mới mà tôi thích.
Giống như mẹ của tôi, trong cuốn PPDCCNDT, người mẹ Do Thái đã tạo ra một môi trường lành mạnh, luôn tràn ngập suy nghĩ và hành động tích cực bằng cách cha mẹ và con cái cùng làm. 
Cha mẹ tập thể dục, con cái cũng tập thể dục để rèn luyện sức khoẻ. Bởi "cơ thể mạnh khoẻ mới là tiền đề của hạnh phúc" (PPDCCNDT). 
Cha mẹ ăn uống khoa học, con cái cũng vậy.
Cha mẹ đọc sách hàng ngày, con cái cũng đọc sách hàng ngày.
Cha mẹ chăm chỉ làm việc, con cái cũng sẽ chăm chỉ học hành.
Nếu mỗi tối cha mẹ ôm cái điện thoại để lướt web và chơi game thì đừng bắt con phải cầm quyển sách để đọc.
Suy cho cùng, mình sống lành mạnh thì tốt cho mình đầu tiên, có thiệt thân gì đâu?!


P/S: Cảm ơn Giang Trần đã giới thiệu cho tớ cuốn sách này. Định tag bạn nhưng lại không muốn spam tường nhà bạn nên thôi.

24.9.18

[Đọc sách] CỬA TIỆM THỜI GIAN - hạnh phúc thực sự của một đứa trẻ là gì?


“Giá như có thời gian để đọc một mạch từ đầu đến cuối”
- Con đọc truyện này chưa?
- Con đọc hết rồi.
- Truyện nói về cái gì đấy con?
- Truyện à? Uhm… Mẹ đọc đi rồi biết! =))
*********
Tôi mua cuốn sách này cách đây hơn 5 tháng vì tựa sách ấn tượng. Lúc đó là thời điểm chuẩn bị nghỉ hè của bạn lớn và tôi đang tìm kiếm 1 kế hoạch nghỉ hè phù hợp cho bạn ấy. Với mong muốn rằng bạn ấy có nhận thức tốt hơn về giá trị của thời gian và dần biết tự lập kế hoạch nho nhỏ cho bản thân. Có lẽ tìm hiểu một cách chủ động qua những trang sách sẽ tốt hơn là “học” bị động từ mẹ.
“Cửa tiệm thời gian” với nhân vật chính là cô bé Yoon Ah đang học lớp 5. Cô bé là một học sinh chăm chỉ và luôn có thành tích tốt trong học tập. Thời gian biểu hàng ngày của cô bé là đến trường, ra khỏi cổng trường, kiếm tạm cái gì ăn cho đỡ đói, lên xe bus/ hoặc đi bộ đến trung tâm học thêm rồi trở về nhà khi trời đã tối. Còn mẹ của cô bé vẫn đang miệt mài với công việc để kiếm tiền.
Cô bé sẽ không tìm ra được câu trả lời “mình là ai?” nếu cô bé không đến cửa tiệm thời gian và thực hiện những giao kèo. Để rồi, mỗi một lần kết thúc một giao kèo, cô bé nhận ra mình đã đánh mất những thứ tưởng như không quan trọng.
Bà mẹ trong truyện quả là “bà mẹ quốc dân”. Thế nên bất cứ bà mẹ nào cầm trên tay cuốn sách này cũng sẽ giật mình thấy mình ở đó. 
Đôi khi, điều mà các bà mẹ cho là quan trọng nhưng chưa chắc những đứa con của mình cũng cảm thấy như vậy.
Đôi khi, chúng ta miệt mài với bận rộn đời thường mà không để ý đến tâm trạng của đứa trẻ. 
Chúng ta đang làm mọi việc không đúng lúc. Đi đường thì không tập trung lái xe mà mải nghĩ đến tối nay ăn gì nên đi lạc đường. Đưa con đi chơi thì tranh thủ lên mạng xem tin tức nên không chơi lúc nào dành thời gian với con. Cho con đi học trước để khi con vào lớp 1 học hành đỡ vất vả...
Đọc “Cửa tiệm thời gian”, có thể, các bà mẹ sẽ nhìn thấy một phần của mình ở đó mà bình thường chúng ta không nhận ra.

=======================================================
“Tôi vừa ăn xong, mẹ đã nhắc. Tôi vốn rất thích đọc sách. Thậm chí tôi còn nghĩ giá mà cả ngày chỉ cần đọc sách thôi thì tốt biết mấy. Nhưng ngay đến cả việc đọc sách mẹ cũng can thiệt vào nên tôi mất hứng thú đọc. Mỗi khi gập sách lại, nghe mẹ hỏi cảm nhận được gì mà tôi toát mồ hôi hột. Giờ đối với tôi tất cả sách trên đời cũng giống hệ sách giáo khoa mà thôi.” – Tr119 (Cửa tiệm thời gian – Lee Na Young)

20.9.18

[Đọc sách] NHÀ GIẢ KIM - Mỗi bước đi là 1 trải nghiệm vô cùng quý giá

Tôi đã đọc Nhà Giả Kim trong tâm lý tò mò rằng đây là cuốn sách hay tới mức nào mà bán chạy chỉ sau Kinh Thánh? Tâm lý ấy đã thôi thúc tôi đọc hết trang này đến trang khác nhằm khám phá, tìm ra nguyên nhân.

Cuốn sách kể về 1 cậu chăn cừu quyết tâm rời xa quê hương, rời xa những thứ quen thuộc để hiện thực hóa giấc mơ của mình. Trên đường đi, cậu phải trải qua rất nhiều biến cố và tự mình hóa giải nó. Không chỉ có những khó khăn chồng chất, mà còn có cả những cám dỗ khiến cậu muốn dừng bước. Nhưng rồi, cậu chăn cừu cũng đã vượt qua tất cả để đặt chân đến nơi mà cậu đã từng quyết tâm phải đến - Kim Tự Tháp.

Đó là câu chuyện của cậu chăn cừu Santiago.

Trong quá trình đồng hành với Santiago, tôi đã có biết bao nhiêu câu hỏi đặt ra cho chính mình. Tại sao lại là cậu chăn cừu (có phải cậu bé chăn cừu hay nói dối không?)? Thuật Giả kim là gì? Tại sao để đến với kho báu của mình, cậu chăn cừu phải băng qua sa mạc mà không phải là thử thách gì khác? ...vv...vv... Cảm giác có chút khó chịu, bứt rứt... Chúng thôi thúc tôi phải tìm hiểu thêm những thông tin liên quan đến truyện để có thể hiểu rõ ràng hơn về điều tác giả viết. Có lẽ vì thế mà "Nhà Giả Kim" không phải là cuốn sách dễ đọc, ít nhất là đối với tôi.

Trong truyện, ngoài nhân vật Santiago, anh chàng đọc sách, còn rất nhiều nhân vật như anh chàng bán kem, ông già bán pha lê, cô gái sa mạc Fatima, toán cướp, vị vua Melchisedek, nhà luyện kim đan... Mỗi người có một vai trò riêng của mình. Giống như tác giả nói:

"Bất kể giàu hay nghèo, sang hay hèn, ai cũng đều có một vai trò chính trong lịch sử thế giới.". Nhưng đôi khi " phần nhiều người ta không biết đó thôi".

Tôi chợt nhận ra mình không còn quan tâm đến kết thúc của câu chuyện ở những trang cuối. Cậu chăn cừu có tìm được kho báu hay không không còn quan trọng. Bởi lẽ, cả một hành trình dài mà cậu bé chăn cừu đã trải qua và cái cách mà cậu vượt qua nó đã là một kho báu quý giá hơn tất thảy mọi kho báu trên cuộc đời này rồi. Kho báu ấy là gì? Còn tùy thuộc vào cảm nhận của mỗi người đọc.

Câu chuyện khép lại, tôi cũng quên mất lý do ban đầu đưa tôi đến với cuốn sách này. Không còn là để thoải mãn trí tò mò, "Nhà Giả Kim" đã khiến tôi nhận ra rằng, những hiểu biết và trải nghiệm của mình còn quá ít ỏi. Và hãy để những đứa trẻ được sống với ước mơ của chúng.

"Chỉ có một điều khiến không thể nào đạt được ước mơ: ĐÓ LÀ SỢ SẼ THẤT BẠI".

P/S: Câu hỏi đặt ra: Ước mơ của chúng là gì? Những người làm mẹ cần làm gì để phát hiện và nuôi dưỡng ước mơ của con trẻ?

20.09.2018

20.09.2018

18.9.18

[Đọc sách] SỨC MẠNH CỦA NGƯỜI MẸ NHẬT

SỨC MẠNH CỦA NGƯỜI MẸ NHẬT
(Những thói quen nhỏ tạo nên kỳ tích)
Lang thang ở nhà sách Nhã Nam nên thấy cuốn sách này, nghĩ là phù hợp với mình nên tôi đã mua nó mà không hề có ý định từ trước.
Lý do ra quyết định nhanh như vậy là do đợt này tôi cũng đang phải sắp xếp thời gian để tự bồi đắp kiến thức cho bản thân, vừa đồng hành cùng con trong hành trình kết thúc năm học cuối cấp 1 - lựa chọn hướng tiếp theo, đồng thời cùng con rèn luyện thể dục thể thao - nâng cao sức khoẻ.
Khi mang thai bạn thứ nhất, tôi cũng đọc một số sách, tìm hiểu trên mạng về các phương pháp nuôi dạy trẻ. Cuối cùng, tôi đã học theo cách Nuôi con kiểu Nhật (có cải biên để phù hợp với bé) vì thấy điều đó sẽ giúp trẻ tự lập hơn, trẻ ăn uống lành mạnh hơn cho dù giai đoạn đầu khá lích kích. Kết quả thu được cũng không tệ.
Tuy nhiên, khi bắt đầu có bé thứ 2, tôi đã buông lỏng vấn đề ăn uống của bạn lớn. Ban đầu tôi nghĩ là bạn ấy đã lớn rồi, nên cho bạn ấy tự lo bữa sáng để bạn ấy tự lập hơn. Vì ngày bé, tôi cũng được cho tiền và tự quyết định ăn gì, ăn bao nhiêu (thường là tôi hay tiết kiệm được 1 khoản kha khá để dành mua truyện tranh). Tuy nhiên, ngày xưa, lựa chọn cho bữa sáng thường chỉ có mấy món như: xôi, bánh mỳ trứng hoặc pate, bún măng mọc, bánh cuốn. Ngoài ra, chẳng còn gì khác. Thế nên, việc ăn gì vào bữa sáng ở những năm 90s của thế kỷ trước không có gì đáng lo ngại. Bây giờ, các bạn nhỏ có quá nhiều sự lựa chọn. Mà tiếc là, trong vô số sự lựa chọn ấy thì có rất nhiều đồ ăn nhanh dễ gây béo phì. 1 năm trôi qua, cho đến khi tôi nhận ra điều đó thì có kha khá thay đổi và giờ tôi đang phải từng bước khắc phục nó.
Chính vì vậy, thời gian của 1 bà mẹ có 2 con nhỏ (1 đứa cuối cấp và 1 đứa tuổi lên 3 ẩm ương) đã eo hẹp lại càng trở nên eo hẹp. Làm sao vừa đảm bảo thời gian học hành của bạn lớn, vừa có thời gian luyện tập thể dục thể theo - nâng cao sức khoẻ, vừa có những hoạt động tham quan - dã ngoại để 2 đứa được hoà mình vào thiên nhiên - có 1 tuổi thơ đúng nghĩa tuổi thơ.
Sẽ đơn giản hơn nếu bạn lớn là đứa trẻ ưa thích hoạt động. Ngược lại, từ bé, bạn ấy đã thích những hoạt động tĩnh như xếp hình, cờ vua, cắt dán... Càng lớn bạn ấy lại càng ít vận động. Vì vậy, tôi đã phải rất cố gắng để đồng hành cùng bạn ấy trong các hoạt động thể chất. (Nhờ vậy mà mẹ cũng thon thả đi phần nào dù ăn khá nhiều kem :)).
Đôi lúc, vừa đi làm, vừa lo việc nhà, vừa cùng con học hành - luyện tập, lại chăm bạn nhỏ cá tính nên tôi cũng thấy muốn buông xuôi một số thứ. Nhưng nghĩ đến mục tiêu mà tôi cùng con đề ra, nghĩ đến việc mình mà cũng dễ dàng buông bỏ thì làm sao 1 bạn nhỏ 10 tuổi có thể quyết tâm duy trì 1 việc gì đó nên tôi lại cố gắng. Đó là lý do tôi nhanh chóng quyết định đọc cuốn "Sức mạnh của người mẹ Nhật".
Cuốn sách là cái nhìn khách quan của 1 người mẹ Hàn đang sinh sống và làm việc tại Nhật. Những câu chuyện mà tác giả kể về cách dạy dỗ, chăm sóc trẻ nhỏ ở Nhật không chỉ là những ưu điểm như trước đây tôi từng đọc, mà còn có những khó khăn, những áp lực đối với các bà mẹ trong việc nuôi dạy con cái. Nhờ đó, những người đọc như tôi được tiếp thêm sức mạnh để đồng hành cùng con trong quá trình hình thành những thói quen tốt.
Dù sao, nói gì thì nói, làm gì thì làm, muốn thay đổi ai đó, trước hết, cần thay đổi chính mình.

(Đang viết thì tiểu cô nương dậy và bao nhiêu ý tứ trong đầu đã tan biến mất. Vì vậy mà mở đầu khá dài dòng còn cái kết lại cụt lủn).

15.9.18

BUỔI SỚM CUỐI TUẦN ĐI PHỐ SÁCH

Nếu muốn trốn khỏi cái thời tiết đỏng đảnh lúc nắng lúc mưa, hay muốn bỏ sau lưng tiếng còi xe inh ỏi, xin mời đến với Phố Sách trước 9h sáng ngày thứ 7.

 Lần đầu tiên đến với Phố Sách trên đường 19/12 - một con phố ngắn nằm cạnh Tòa án Nhân dân Hà Nội, một đầu thông ra phố Hai Bà Trưng, đầu kia thông ra phố Lý Thường Kiệt, thằng nhóc bảo: "Mẹ ơi! Đẹp thế! Yên tĩnh thế!" Thế thật! Lý do là vì 3 mẹ con lên Phố sớm, lại là ngày cuối tuần, chắc giờ này mọi người vẫn còn chưa thức dậy, hoặc nếu dậy thì cũng đang đi ăn sáng - uống cafe. Trời thì nắng chang chang mà vào đây thấy mát mát là.


Lang thang dọc phố, cửa hàng nào cũng sà vào xem nhưng chưa mua được mấy vì đợt vừa rồi mới dinh về khá nhiều sách nên chưa đọc hết. Phần khác là vì cảm thấy khó khó chọn sao ấy. Bù lại, 3 mẹ con đã được trải nghiệm về cách làm mặt nạ giấy nhân "Hội sách trăng tròn" và được tự tay sơn màu cho chiếc mặt nạ. 2 họa sĩ nhí thỏa sức sáng tạo, không chỉ chiếc mặt nạ giấy được tô vẽ mà mặt mũi, chân tay, đầu tóc, quần áo cũng trở nên rực rỡ.

Thành quả của một buổi sáng cuối tuần là được hít không khí trong lành buổi sớm, được du lịch từ cuối thành phố đến đầu thành phố, đi qua 4 cái hồ (hồ Thành Công, hồ Hoàng Cầu, hồ Bảy Mẫu, Hồ Thiền Quang), đi qua bao nhiêu con phố lâu lắm rồi mới qua, được đi bộ, được ăn kem, có vài quyển sách và 2 cái mặt giấy mang về. 

Dậy sớm quả không uổng phí!

15.09.2018