Buổi sáng luôn là những khoảnh khắc đáng nhớ của Tý Dẹt và mẹ. Đó là lúc mẹ đang được thư giãn. Còn con, sau một đêm ở bên mẹ, cũng đỡ tủi thân hơn nên bớt nhõng nhẽo.
Từ ngày mẹ chuyển công ty, mẹ thường về muộn hơn. Vì thế, buổi sáng mẹ cũng đi làm muộn hơn để dành thời gian cho con nhiều hơn.
Lâu nay, con hay đạp xe đạp đi học. Mẹ mất nhiều thời gian hơn nhưng vẫn cố gắng thực hiện. Việc con thích hoạt động là điều tốt. Nuôi dưỡng sở thích của con sẽ tốt hơn nhiều với việc vùi dập nó rồi một ngày kia, lại phải bắt đầu lại từ đầu.
Có lẽ, sai lầm của khá nhiều người là nghĩ rằng con mình chưa thể làm được việc đó, nên con cần phải lớn hơn mới cho làm. Tuy nhiên, tốt nhất, hãy để con có thể làm những điều mình thích ngay khi nó có thể.
Ngay từ khi 1-2 tuổi, Tý Dẹt đã bắt đầu thích làm việc như quét nhà, dọn dẹp, sắp xếp đồ vật,... Mẹ suy nghĩ xem làm cách nào để giúp con thực hiện được những điều đó. Vì vậy, mẹ mua bộ chổi và hót rác nhỏ cho con. Oa... xem con thích thú chưa kìa! Chăm chỉ quét nhà còn hơn cả mẹ rồi.
Muốn con có ý thức gọn gàng và giữ đồ chơi, mẹ và bố tìm mua những giá để đồ, xếp gọn gàng đồ chơi của con trên đó. Mỗi lần chơi xong, bố mẹ cùng con sắp xếp lại. Nét mặt con rất mãn nguyện, vì dường như, con biết rằng mình có một góc riêng.
Mỗi khi mẹ nấu cơm, con thích nhặt rau, gọt củ quả và nấu súp. Tất nhiên, con không thể hoàn thành việc đó tốt được, lần nào cũng vậy, mẹ phải bỏ đi cả củ cà rốt. Nhưng có sao đâu nhỉ! Mẹ có thể tổn thọ một tí vì lãng phí của cải, nhưng bù lại, con trai mẹ đang nấu súp cho mẹ ăn đấy. Hạnh phúc nào bằng!
------------------------
Sáng nay, mẹ và con dậy khá sớm.
Tối qua, mẹ đọc cho Tý Dẹt nghe truyện Pororo - câu chuyện kể về một chút chim cánh cụt thông minh và những người bạn Poby, Loopy, Eddy, Petty, Harry. Mẹ tính đọc 1 truyện thôi rồi nghĩ cách nào để con đi ngủ sớm.
Bỗng nhiên, Tý nói: - Trời mưa rồi mẹ ơi! Vào nhà thôi.
Thế là 2 mẹ con vội vàng chui vào chăn - ngôi nhà của 2 mẹ con đấy.
Mẹ nghĩ ra cách rồi!
Mẹ đi tắt điện.
Con không đồng ý!
Mẹ nói: - Trời mưa thì sao nhỉ?
- Trời tối - Tý trả lời.
- Đúng rồi! Mưa cho nên trời tối. Mình tắt chui vào trong "nhà" thôi con.
Bé ngoan ngoãn chui vào trong "nhà". Bé còn nói: - Mẹ vào đi, không thì ướt hết bây giờ!
- Mẹ hát cho con nghe nhé! Con muốn mẹ hát bài gì?
- Khi ông mặt trời thức dậy...
Khi ông mặt trời thức dậy, mẹ lên rẫy, em đến trường, cùng đàn chim rộn vang tiếng hót....
Không biết 2 mẹ con ngủ từ bao giờ. Chỉ biết! Con nằm trong lòng mẹ, chùm chăn kín đầu, nóng quá, toát hết cả mồ hôi. Theo phản xạ, mẹ tung hết chăn ra, với tay lấy cái khăn sữa lau đầu cho con rồi để con nằm riêng ra một chỗ. Nhìn đồng hồ, gần 12h.
Đêm, con thức dậy 2 lần và khóc. Sao lại khóc tủi thân thế hả bé! Mẹ ở đây mà! Con lại ngủ tiếp!
--------------------
Sáng, 6h30, mẹ đánh thức con dậy. Hôm nay, mình dậy sớm nhé!
Mở mắt ra, con nhìn thấy mẹ, con cười rất tươi.
- Trời mưa!
Mẹ vội vàng lấy chăn trùm kín 2 mẹ con! Tiếng cười của mẹ và con hòa vào giòn rã.
Con hôn vào má mẹ một cái, rồi 2 cái, 3 cái...
Mẹ hỏi: - Con hôn mẹ bao nhiêu cái ạ?
Con không trả lời, cười tít mắt rồi lại hôn vào má mẹ. Có lẽ, số đếm của con không đủ để con trả lời mẹ, thế nên, con cười xòa.
Với mẹ, một buổi sáng bắt đầu thật là tuyệt.
Mẹ đi pha sữa cho con uống. Trong lúc đó, mẹ còn giúp con chơi điện tử qua một bài mà mãi con không đi qua được. Giao hẹn nhé! Một bài thôi nhé!
Nhanh nhẹn đánh răng, rửa mặt, thay quần áo và chuẩn bị lên đường.
Mẹ đi ra, chẳng thấy con đâu. Tìm từ tầng 3 xuống tầng 2, các phòng, toillet... đều không thấy con. Mẹ đi lên, thấy con đang đứng đó, mếu máo.
- Con ở đâu mà mẹ không tìm thấy?
- Con ở trên kia (chỉ chỉ).
- Sao con lại ngồi đó? Sao mẹ gọi mà không trả lời?
(Vẫn mếu máo! Ôi sao lại hay tủi thân thế!)
- Mẹ bế con nhé!
- Vâng! (cái giọng mếu máo đến là thương)
------------------
Xuống tầng 1, bé dặn mẹ: - Mẹ nhớ mang... Mẹ nhớ mang... Mẹ nhớ mang...
- Mang gì hả con?
- Con không biết! Mẹ dạy con đi!
(Ơ hơ... khó khăn đây!)
- Bây giờ con nói cho mẹ biết con muốn làm gì, mẹ sẽ dạy con.
- Cái để mở cửa ga để ô tô (gara để ô tô).
- Ah! Cái chìa khóa bấm!
- Vâng! Chìa khóa bấm để mở cửa ga ô tô. Có một con gián! Bố Huy bắt đi rồi!
------------------------
Hôm nay, 2 mẹ con đi bộ đi học.
Trời mưa.
Con có vẻ rất thích thú. Con nói: - Mưa rơi lộp bộp.
- Mưa rơi lất phất con ạ.
- Mẹ ơi, người ta để cái gì ra đây? (di di chân xuống đất)
- Cái gì hả con?
- Con không biết! ah con biết rồi! Cát! Cát để các chút xây nhà! Cát có ở biển!
Wow sao con lại biết cát để xây nhà nhỉ? Chắc là học ở trường đây.
- Con đi tắm biển, có cát, con xây lâu đài, con còn xây cả đoàn tàu nữa.
- Có những ai đi tàu?
- Mọi người ạ!
- Ai lái tàu hả con?
- Con còn bé mà. Khi nào con lớn! Con sẽ lái tàu đưa mẹ đi chơi! - Con nói.
Mẹ sung sướng.
- Thế bây giờ ai lái tàu hả con?
- Mẹ Giang.
- Giống như trong phim người đưa thư bé nhỏ à? - Mẹ hỏi.
- Không phải, giống như trong phim hoạt hình... (con suy nghĩ)
- Po... - Mẹ đoán.
- Ponhonho (là Pororo đấy)
- Đúng rồi! Pororo và các bạn lái tàu đi qua những ngọn đồi phủ đầy tuyết trắng, những cánh đồng rộng lớn và đến một khu rừng tuyệt đẹp. - Mẹ thả hồn :D
- Vâng!
Đúng lúc đó, trời bắt đầu mưa nặng hạt. 2 mẹ con nhìn thấy ngay 1 chiếc taxi. Quãng đường đến trường đã đi được 2/3.
Mẹ bế Tý Dẹt vào lớp (lúc nào Tý cũng muốn thế) rồi đi làm. Đến công ty, 8h15 - khá sớm :">
Một ngày bắt đầu như thế đấy.
Bố mẹ ghi lại ở đây quá trình phát triển của con. Hy vọng sau này khi con biết đọc, con sẽ thấy thích thú về chính mình.
22.11.11
26.8.11
Lằng nhằng mè nheo
Sáng,
Muốn làm nhân viên gương mẫu cũng khó.
Dạo này suốt ngày mẹ bị buồn ngủ. 2 mẹ con miệt mài đến gần 7h mới dậy.
Tý Dẹt hồi này bướng lắm! Khó bảo, lại hay lý sự. Nhiều lúc mẹ bực lên là tung hê hết cả. Cho con xanh mắt mèo.
Tối qua, cả nhà đi ăn lẩu nấm rồi đi sinh nhật Big Ben. Tý Dẹt ăn rất nhiều bánh gato. Gần 10h rồi mà vẫn đòi chơi không chịu về. Bạn ấy toàn thế thôi. Mẹ cho đi chơi, đến lúc về thể nào cũng mè nheo. Tốt nhất lần sau, thông báo và alê hấp bế về luôn.
Về nhà không chịu đánh răng mặc dù lúc ăn bánh thì leo lẻo với mẹ là tí nữa con sẽ đánh răng. Tắm cũng không chịu. Lại còn đánh mẹ. À giỏi nhỉ! Thế thì con ko cần đánh răng, cũng chẳng cần tắm. Mẹ chiều luôn.
Mẹ đi tắm. Khi mẹ tắm xong, đi lên vẫn thấy đứng nguyên vị trí cũ. Bố giảng giải cho một hồi chắc không ăn thua.
Mẹ và bố lên giường ngủ, kệ hắn xem làm gì.
Hệ quả là gào rất to, chân đạp phành phạch xuống nền nhà.
Bố mẹ vẫn nằm im. Con nhầm đối tượng ròi đấy. Cái chiêu này, mẹ trải qua nhiều rồi, biết hết rồi, sử dụng không có hiệu quả đâu con ạ.
Sau một hồi khóc lóc, gọi mẹ, gào thét, ăn vạ, không hiệu quả, cu cậu cũng biết xuống giọng.
Mẹ nói ra lấy khăn lau mặt, rồi leo lên giường tự nằm ngủ ở một góc. Bố thương, bảo cho nằm gần vào mẹ, mẹ không cho. Cái thói đấy là phải rèn cho cẩn thận. Hư thận.
Sáng ra, mẹ hỏi:
- Con có đánh răng không?
Có vẻ biết sợ, nên bảo con có ạ.
Vào nhà tắm, vẫn còn vặn vẹo nhưng vẫn chịu đánh răng.
Hôm qua ăn nhiều, nên mẹ định kô cho uống sữa buổi sáng để đến lớp ăn cho ngon. Nhưng mà nó không chịu, đòi uống sữa mẹ pha.
Làm xong cốc sữa, mẹ xuống nhà ăn một bát cơm rồi đi. Đang chuẩn bị đi thì con buồn ị. Thế đấy! 1 tuần thì 4-5 ngày là chuẩn bị đi thì ị. Nhưng lần này tiến bộ hơn, có ị. Kết quả là một đống to đùng.
Hai mẹ con dắt díu đi bộ đến trường. Đồng hồ điểm 8h30.
Mẹ đến công ty muộn. Nhưng tinh thần có sảng khoái hơn vì con ị suông sẻ. Dạo này, đề tài chủ yếu của 2 vợ chồng là con ị thế nào, và ăn uống ra sao để con ị được. Phù.
Muốn làm nhân viên gương mẫu cũng khó.
Dạo này suốt ngày mẹ bị buồn ngủ. 2 mẹ con miệt mài đến gần 7h mới dậy.
Tý Dẹt hồi này bướng lắm! Khó bảo, lại hay lý sự. Nhiều lúc mẹ bực lên là tung hê hết cả. Cho con xanh mắt mèo.
Tối qua, cả nhà đi ăn lẩu nấm rồi đi sinh nhật Big Ben. Tý Dẹt ăn rất nhiều bánh gato. Gần 10h rồi mà vẫn đòi chơi không chịu về. Bạn ấy toàn thế thôi. Mẹ cho đi chơi, đến lúc về thể nào cũng mè nheo. Tốt nhất lần sau, thông báo và alê hấp bế về luôn.
Về nhà không chịu đánh răng mặc dù lúc ăn bánh thì leo lẻo với mẹ là tí nữa con sẽ đánh răng. Tắm cũng không chịu. Lại còn đánh mẹ. À giỏi nhỉ! Thế thì con ko cần đánh răng, cũng chẳng cần tắm. Mẹ chiều luôn.
Mẹ đi tắm. Khi mẹ tắm xong, đi lên vẫn thấy đứng nguyên vị trí cũ. Bố giảng giải cho một hồi chắc không ăn thua.
Mẹ và bố lên giường ngủ, kệ hắn xem làm gì.
Hệ quả là gào rất to, chân đạp phành phạch xuống nền nhà.
Bố mẹ vẫn nằm im. Con nhầm đối tượng ròi đấy. Cái chiêu này, mẹ trải qua nhiều rồi, biết hết rồi, sử dụng không có hiệu quả đâu con ạ.
Sau một hồi khóc lóc, gọi mẹ, gào thét, ăn vạ, không hiệu quả, cu cậu cũng biết xuống giọng.
Mẹ nói ra lấy khăn lau mặt, rồi leo lên giường tự nằm ngủ ở một góc. Bố thương, bảo cho nằm gần vào mẹ, mẹ không cho. Cái thói đấy là phải rèn cho cẩn thận. Hư thận.
Sáng ra, mẹ hỏi:
- Con có đánh răng không?
Có vẻ biết sợ, nên bảo con có ạ.
Vào nhà tắm, vẫn còn vặn vẹo nhưng vẫn chịu đánh răng.
Hôm qua ăn nhiều, nên mẹ định kô cho uống sữa buổi sáng để đến lớp ăn cho ngon. Nhưng mà nó không chịu, đòi uống sữa mẹ pha.
Làm xong cốc sữa, mẹ xuống nhà ăn một bát cơm rồi đi. Đang chuẩn bị đi thì con buồn ị. Thế đấy! 1 tuần thì 4-5 ngày là chuẩn bị đi thì ị. Nhưng lần này tiến bộ hơn, có ị. Kết quả là một đống to đùng.
Hai mẹ con dắt díu đi bộ đến trường. Đồng hồ điểm 8h30.
Mẹ đến công ty muộn. Nhưng tinh thần có sảng khoái hơn vì con ị suông sẻ. Dạo này, đề tài chủ yếu của 2 vợ chồng là con ị thế nào, và ăn uống ra sao để con ị được. Phù.
Không chịu đánh răng, hắn làm trò thế này đây.
31.7.11
Một buổi sáng
Buổi sáng, việc đầu tiên của bạn ấy khi tỉnh dậy là uống sữa. Sau đó, chạy lang thang khắp nhà, hỏi chuyện người này người kia. Mẹ còn lâu mới hoàn thành xong việc đánh răng rửa mặt cho bạn ấy. Mẹ phải nịnh nọt bế bạn ấy vào toilet, bạn ấy mới chịu đi đánh răng.
Tối qua đánh răng thế nào mà còn 2 cái răng vàng ơi là vàng. Sáng nay, mẹ phải chú ý hơn vào 2 chiếc răng đó. Đánh răng xong, bạn ấy tự rửa mặt. Oa bạn ấy lớn rồi đây, thích tự mình làm. Khéo ghê!
Dạo này, bạn ấy tự làm nhiều việc lắm: lấy quần, xách ba lô, leo cầu thang, xúc sữa chua (việc này tự làm đc từ hồi 17 tháng), váng sữa, cơm bạn ấy cũng chịu khó tự xúc lắm. Đối với mẹ, thế là tuyệt lắm rồi.
-------------
Câu chuyện chim đại bàng và rùa bắt đầu từ việc bạn ấy xem lại những bức ảnh hàng ngày mà mẹ mng chụp cho bạn. Trong đó, có bức ảnh con con. Bạn ấy miêu tả thế này.
- Con chim công vẫy vẫy cánh, xòe đuôi ra, xèo cái đuôi ở mông này (cho tay ra đằng sau mông) to và rộng (hai tay vòng rộng sang 2 bên).
- Con có làm con chim công không? - Mẹ hỏi.
- Con không! Con là con chim đại bàng, bay bay bay như thế này (bay một vòng quanh phòng, vừa chạy, 2 tay vừa vỗ vỗ). Con bay để lấy oto. Hêheh
Rồi ngồi xuống, mải miết tháo bánh xe ô tô.
Mọi câu chuyện của bạn ấy, tưởng chừng rời rạc nhưng rất logic. Chuyện này liên hệ sang chuyện kia. Chẳng khác gì câu chuyện tiếu lắm, anh hầu nhắc chủ cái áo bị cháy.
31.7.2011
Tối qua đánh răng thế nào mà còn 2 cái răng vàng ơi là vàng. Sáng nay, mẹ phải chú ý hơn vào 2 chiếc răng đó. Đánh răng xong, bạn ấy tự rửa mặt. Oa bạn ấy lớn rồi đây, thích tự mình làm. Khéo ghê!
Dạo này, bạn ấy tự làm nhiều việc lắm: lấy quần, xách ba lô, leo cầu thang, xúc sữa chua (việc này tự làm đc từ hồi 17 tháng), váng sữa, cơm bạn ấy cũng chịu khó tự xúc lắm. Đối với mẹ, thế là tuyệt lắm rồi.
-------------
Câu chuyện chim đại bàng và rùa bắt đầu từ việc bạn ấy xem lại những bức ảnh hàng ngày mà mẹ mng chụp cho bạn. Trong đó, có bức ảnh con con. Bạn ấy miêu tả thế này.
- Con chim công vẫy vẫy cánh, xòe đuôi ra, xèo cái đuôi ở mông này (cho tay ra đằng sau mông) to và rộng (hai tay vòng rộng sang 2 bên).
- Con có làm con chim công không? - Mẹ hỏi.
- Con không! Con là con chim đại bàng, bay bay bay như thế này (bay một vòng quanh phòng, vừa chạy, 2 tay vừa vỗ vỗ). Con bay để lấy oto. Hêheh
Rồi ngồi xuống, mải miết tháo bánh xe ô tô.
Mọi câu chuyện của bạn ấy, tưởng chừng rời rạc nhưng rất logic. Chuyện này liên hệ sang chuyện kia. Chẳng khác gì câu chuyện tiếu lắm, anh hầu nhắc chủ cái áo bị cháy.
31.7.2011
30.7.11
Tháng du lịch
Tháng 7 là tháng du lịch của cả nhà Tý Dẹt. Người được hưởng nhiều nhất đương nhiên là TD rồi.
Ngày 2-3-4 đầu tháng, cả nhà có kế hoạch đi Hạ Long. Tiêu chí là gần, tiện đi lại, ăn ngon.
Nhưng đến gần ngày đi TD lại sốt. Bố mẹ quyết định cho TD về nhà ông bà ngoại. Hồi tháng 5, 6 TD cũng ở nhà ông bà ngoại hơn tháng trời, trộm vía, khỏe khoắn, nhanh nhẹn hẳn ra. Thế nên, lần này, ốm thì đi về ông bà ngoại cho khỏe. :D
Ở đó được 1 hôm, sang ngày thứ 7, thấy TD hết sốt, thế là cả nhà quyết định thực hiện kế hoạch trước đó: đi Hạ Long.
Tuần đầu tháng 7
Đường từ Chũ đến Hạ Long đẹp ngoài tưởng tượng của bố mẹ. Con đường trên đèo Họa Mi khá nhỏ, men theo sườn núi, quanh co. Mây và núi hòa vào làm một.
Xuống đến nơi, trời đã tối om. Vì kế hoạch đã bị hủy nên phòng không có sẵn, phải đi tìm phòng cũng tương đối mệt.
Nhưng rồi mọi chuyện cũng ổn thỏa.
Ngày thứ 2 ở Hạ Long, cả nhà vào Tuần Châu tắm và tham quan. Đi sớm, trời quá nắng nên cả nhà vào xem sư tử biển biểu diễn trước.
TD rất thích thú, vỗ tay liên hồi.
Xem xong, trời đã dịu hơn, cả nhà ra biển cho TD nghịch cát trước khi chờ xuống biển.
Ngày thứ 3 ở HL là ngày ngoài kế hoạch. Thứ 2, biển vắng vẻ và yên tĩnh. Có thể vì thế mà rã tràng thoải mái xe cát. Cảnh tượng vô cùng thú vị.
Hai bố con mải miết bắt rã tràng và cá cát để mang về.
Bố đằng trước, còn lũi cũn theo sau.
Tạm biệt Hạ Long, cả nhà lại trở về với cuộc sống thường nhật. Bố vẫn đc nghỉ hè nên ở nhà trông con. Mẹ đi làm.
1 tuần sau
Tý Dẹt lại sắp vali cùng mẹ đi Nha Trang. Đây là lần đầu tiên TD được đi máy bay. Mẹ hơi lo lắng, không biết con có sao không. Khâu đầu tiên hơi trục trặc. Một mình mẹ trong đoàn không có vé nhưng cuối cùng đã được giải quyết.
Nha Trang là chuyến tắm biển xả láng của TD. Ngày 2 lần, sáng chiều, TD và ông bà ngoại ra biển tắm.
Thăm viện Hải Dương học là một trong những hoạt động của bạn ấy ngoài tắm biển.
Nghịch cát, dù là trong bóng râm là trò chơi không thể thiếu được của TD.
Trở về sau 4 ngày ở Nha Trang, bạn ấy thật sự say mê biển rồi.
2 tuần sau ngày đi Nha Trang
Điểm đến: Cát Bà
Chuyến đi này khá mệt vì phải di chuyển nhiều chặng đường bằng các phương tiện khác nhau. Đầu tiên, cả đoàn đi ô tô hơn 2 tiếng. Sau đó, đi tàu cánh ngầm 25'. Cuối cùng là tiếp tục đi ô tô 35' để vào đến thị trấn.
Lần này đi có nhiều anh chị nhỏ tuổi nên TD rất vui, theo đuôi anh chị suốt.
TD cũng được tắm 2 lần, nhảy sóng thoải mái vì ở đây sóng rất to.
Tối thứ 7, mẹ cho TD đi chợ đêm. Bạn ấy rất hăng hái, chịu khó đi bộ. Lúc chọn đồ chơi, bạn ấy xà vào chọn đồ và say mê chẳng kém gì người lớn. Bạn ấy thích ô tô điều khiển từ xa nên chỉ muốn mua ô tô thôi.
Bạn ấy bảo: - Mẹ mua ít thôi, mẹ không mua nhiều đâu. (bạn ấy vẫn tiết kiệm cho mẹ thế đấy)
Kết quả là được 1 oto điều khiển, 2 chiếc kèn gắn ốc biển.
Trưa chủ nhật, cả nhà lại hành trình về Hà Nội. Kết thúc hành trình là 17h.
Vậy là một tháng đã trôi qua, TD đi biển những 3 lần, số lượng ảnh khá nhiều. Con mang đến lớp, cô nào cũng mê, cũng xin. Mẹ hy vọng đây sẽ là kỷ niệm đẹp của con. Chẳng biết, sau này lớn lên con có nhớ được không? Nhưng "ít nhất", với những tấm ảnh lưu lại, con sẽ thấy tuổi thơ của con thật nhiều kỷ niệm, nhiều tiếng cười và nhiều tình yêu.
Yêu con rất nhiều!
17.6.11
Gửi Tý Dẹt
Tý Dẹt yêu quý!
Con đã ở trên ông bà ngoại từ hôm mùng 7/6, giờ cũng đã được 10 ngày. Mẹ rất yên tâm mặc dù rất nhớ con. Nếu không tính thiệt hơn, chắc mẹ chẳng thể để con đi như thế. Thứ nhất, vì con thích! Đó là điều kiện tiên quyết! Con thích thú với việc có nhiều bạn để chơi, có không gian rộng để chạy nhảy, có nhiều thứ mà chính tay con có thể làm.
Mẹ gọi điện về, thấy con nói con đang chơi xây nhà, con có ngôi nhà nhỏ trong ngôi nhà to. Mẹ vui lắm. Mẹ nhớ lại ngày còn nhỏ, mẹ cũng thường chơi như thế. Chui vào một góc nhỏ, đôi khi là chật chội, lấy cái mảnh nilong hay 1 mảnh vải, lấy 4 cái que chống, thế là thành 1 cái nhà. Đôi khi, chui không khéo còn đổ sập, lại phải dựng lại. Con giờ cũng thế! Mẹ lên thăm, con còn dắt tay mẹ vào nhà của con. Mẹ thấy, mẹ thật may mắn! Vì mẹ cũng có một tuổi thơ thật vui vẻ, thật đáng nhớ với dòng sông, với cánh đồng, với những buổi nắng chang chang đi bắt chuồn chuồn, rồi bắt bọ xít làm xe bọ xít, chạy nhanh phải biết. Mẹ cảm ơn vì điều đó, nhờ vậy, mà hôm nay, mẹ hiểu được những gì con đang trải qua ở quê ngoại thật ý nghĩa biết bao.
Con trai yêu quý!
Hôm nay đọc báo, mẹ thấy có một em nhỏ bị đánh đến bầm tím cả mông và đùi. Nhìn bức ảnh, mẹ phải cố gắng kìm nén để không rơi nước mắt. Mẹ nghĩ đến con!
Con đang từng ngày được cảm nhận cuộc sống, được cảm nhận về tình người. Con có được hầu hết những điều mình thích, bằng cách này hay cách kia. Mẹ mong, sau này con lớn hơn một chút, con biết chia sẻ với mọi người xung quanh, với những số phận kém may mắn hơn con, và biết trân trọng những gì con đang có.
Giờ con đang ở nơi mà tuổi thơ của mẹ diễn ra. Mẹ mong con sẽ có được những ký ức tuyệt vời nhất, để trong tương lai, tâm hồn con thật rộng mở!
Ngày hôm nay, sáng sáng, con chăn gà chăn vịt. Con có riêng một con cá, đen đúa, sần ráp chứ không mượt mà bóng bảy như những con cá cảnh. Có có 2 con chim non, hoang dã! Con có những trò chơi nghịch ngợm từ những nhành cây ngọn cỏ. Con thấy không! Thiên nhiên thật rộng lớn. Hãy mở lòng con nhé! Không chỉ bây giờ mà sau này, sau này, mãi mãi sau này... Con yêu!
Con đã ở trên ông bà ngoại từ hôm mùng 7/6, giờ cũng đã được 10 ngày. Mẹ rất yên tâm mặc dù rất nhớ con. Nếu không tính thiệt hơn, chắc mẹ chẳng thể để con đi như thế. Thứ nhất, vì con thích! Đó là điều kiện tiên quyết! Con thích thú với việc có nhiều bạn để chơi, có không gian rộng để chạy nhảy, có nhiều thứ mà chính tay con có thể làm.
Mẹ gọi điện về, thấy con nói con đang chơi xây nhà, con có ngôi nhà nhỏ trong ngôi nhà to. Mẹ vui lắm. Mẹ nhớ lại ngày còn nhỏ, mẹ cũng thường chơi như thế. Chui vào một góc nhỏ, đôi khi là chật chội, lấy cái mảnh nilong hay 1 mảnh vải, lấy 4 cái que chống, thế là thành 1 cái nhà. Đôi khi, chui không khéo còn đổ sập, lại phải dựng lại. Con giờ cũng thế! Mẹ lên thăm, con còn dắt tay mẹ vào nhà của con. Mẹ thấy, mẹ thật may mắn! Vì mẹ cũng có một tuổi thơ thật vui vẻ, thật đáng nhớ với dòng sông, với cánh đồng, với những buổi nắng chang chang đi bắt chuồn chuồn, rồi bắt bọ xít làm xe bọ xít, chạy nhanh phải biết. Mẹ cảm ơn vì điều đó, nhờ vậy, mà hôm nay, mẹ hiểu được những gì con đang trải qua ở quê ngoại thật ý nghĩa biết bao.
Con trai yêu quý!
Hôm nay đọc báo, mẹ thấy có một em nhỏ bị đánh đến bầm tím cả mông và đùi. Nhìn bức ảnh, mẹ phải cố gắng kìm nén để không rơi nước mắt. Mẹ nghĩ đến con!
Con đang từng ngày được cảm nhận cuộc sống, được cảm nhận về tình người. Con có được hầu hết những điều mình thích, bằng cách này hay cách kia. Mẹ mong, sau này con lớn hơn một chút, con biết chia sẻ với mọi người xung quanh, với những số phận kém may mắn hơn con, và biết trân trọng những gì con đang có.
Giờ con đang ở nơi mà tuổi thơ của mẹ diễn ra. Mẹ mong con sẽ có được những ký ức tuyệt vời nhất, để trong tương lai, tâm hồn con thật rộng mở!
Ngày hôm nay, sáng sáng, con chăn gà chăn vịt. Con có riêng một con cá, đen đúa, sần ráp chứ không mượt mà bóng bảy như những con cá cảnh. Có có 2 con chim non, hoang dã! Con có những trò chơi nghịch ngợm từ những nhành cây ngọn cỏ. Con thấy không! Thiên nhiên thật rộng lớn. Hãy mở lòng con nhé! Không chỉ bây giờ mà sau này, sau này, mãi mãi sau này... Con yêu!
7.6.11
"Xuất ngoại" lần 2
Hôm nay, Tý Dẹt xuất ngoại lần 2 sau 3 ngày về nhà. Cũng phải cân đong đo đếm nhiều lắm mới quyết định được như vậy.
Lúc đi, con khóc... làm mẹ chùn lòng. Con nói: Mẹ đi cùng con! Mẹ cũng muốn lắm. Con cố gắng về chơi, nghỉ ngơi, ăn uống cho khỏe mạnh. Mẹ chỉ mong muốn con có những kỷ niệm đẹp khi tuổi thơ của con đang bắt đầu hình thành trong ký ức. Ngôi nhà nhỏ trong ngôi nhà lớn, những con ve và tiếng kêu thưa thớt, chăn gà chăn vịt... ở thành phố, sao có được?! Chơi vui vẻ con nhé.
Lúc đi, con khóc... làm mẹ chùn lòng. Con nói: Mẹ đi cùng con! Mẹ cũng muốn lắm. Con cố gắng về chơi, nghỉ ngơi, ăn uống cho khỏe mạnh. Mẹ chỉ mong muốn con có những kỷ niệm đẹp khi tuổi thơ của con đang bắt đầu hình thành trong ký ức. Ngôi nhà nhỏ trong ngôi nhà lớn, những con ve và tiếng kêu thưa thớt, chăn gà chăn vịt... ở thành phố, sao có được?! Chơi vui vẻ con nhé.
31.5.11
Tổng hợp (phần 2)
Tổng hợp (tiếp) (lý do: Không edit để viết tiếp được)
Mẹ tiêm và truyền nước 10 ngày. Mai sao, con cũng khỏi. Mẹ đi làm. Còn con về nhà ông bà ngoại.
"Xuất ngoại" - thứ 5 ngày 19 tháng 5 năm 2011
Chuyến "xuất ngoại" đầu tiên của Tý Dẹt mà không có bố hay mẹ đi cùng. Mẹ lo lắng, chuẩn bị sẵn tinh thần có thể về ngay trong đêm đó để đón con. Nhưng dù sao, thay vì ngủ không được, mẹ lại đánh một giấc từ tối cho đến sáng. Chính xác là từ ngày có bầu con, đó là đêm đầu tiên mẹ có một đêm ngủ một mạch không biết trời đất là gì.
Cuối tuần, bố mẹ về thăm con và để đón con lên Hà Nội. Hì... mẹ về bé cũng quấn mẹ lắm. Bé nói: "Mẹ bế con đi!" rồi ngồi trong lòng mẹ và nói: "Con nhớ mẹ lắm!". Mẹ sướng tỉnh tình tinh. Con ở đó, ngày nào mẹ cũng gọi cho ông bà ngoại vài lần để hỏi thăm con ăn uống, ngủ, chơi như thế nào và để nói chuyện với con một tí. Thế mà con chỉ chào mẹ, hoặc nói dăm ba câu rồi chạy đi chơi mất tiêu. Như vậy mẹ lại mừng.
Lục Ngạn còn được gọi và vùng quê chính cống. Mặc dù, nó chẳng còn lấy một cánh đồng nào. Đi đến địa phận huyện, chỉ thấy đồi vải là đồi vải. Mẹ nhớ ngày xưa, hồi mẹ còn đi học cấp 1-2, có nhiều đồng lúa lắm. Mẹ còn đi học men theo bờ ruộng cơ mà.
Mẹ tiêm và truyền nước 10 ngày. Mai sao, con cũng khỏi. Mẹ đi làm. Còn con về nhà ông bà ngoại.
"Xuất ngoại" - thứ 5 ngày 19 tháng 5 năm 2011
Chuyến "xuất ngoại" đầu tiên của Tý Dẹt mà không có bố hay mẹ đi cùng. Mẹ lo lắng, chuẩn bị sẵn tinh thần có thể về ngay trong đêm đó để đón con. Nhưng dù sao, thay vì ngủ không được, mẹ lại đánh một giấc từ tối cho đến sáng. Chính xác là từ ngày có bầu con, đó là đêm đầu tiên mẹ có một đêm ngủ một mạch không biết trời đất là gì.
Cuối tuần, bố mẹ về thăm con và để đón con lên Hà Nội. Hì... mẹ về bé cũng quấn mẹ lắm. Bé nói: "Mẹ bế con đi!" rồi ngồi trong lòng mẹ và nói: "Con nhớ mẹ lắm!". Mẹ sướng tỉnh tình tinh. Con ở đó, ngày nào mẹ cũng gọi cho ông bà ngoại vài lần để hỏi thăm con ăn uống, ngủ, chơi như thế nào và để nói chuyện với con một tí. Thế mà con chỉ chào mẹ, hoặc nói dăm ba câu rồi chạy đi chơi mất tiêu. Như vậy mẹ lại mừng.
Lục Ngạn còn được gọi và vùng quê chính cống. Mặc dù, nó chẳng còn lấy một cánh đồng nào. Đi đến địa phận huyện, chỉ thấy đồi vải là đồi vải. Mẹ nhớ ngày xưa, hồi mẹ còn đi học cấp 1-2, có nhiều đồng lúa lắm. Mẹ còn đi học men theo bờ ruộng cơ mà.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)