22.7.10

Lan man

Tý nói tốt rồi. Gần 21 tháng đấy!
Mọi người nói gì, Tý có thể nói theo nhưng chưa đủ câu, thông thường mới được 2-3 từ. Tý nói chuẩn lắm, ít bị ngọng.
Những câu 3 từ Tý nói giỏi nhất là: bố kềnh đi (rủ rê bố tập thể dục), bố bế Tý còn lại, hầu như Tý nói 2 từ một.
Dạo này, Tý thay đổi nhiều. Trông có vẻ đầy đặn hơn (trộm vía). Ăn vặt suốt ngày. Tự cắn và bóc nhãn ăn nhem nhẻm, chẳng cần nhờ ai lấy hộ, bóc hộ. May mà nhãn nhà ông ngoại trồng, nếu không chắc ngộ độc thuốc sâu mất.
Cuối tuần vừa rồi, cả nhà Tý về thăm ông bà ngoại. Ăn ngủ phè phỡn để bù cho chuyến đi Quảng Ninh bị hủy do bão Conson. Tý sướng nhất. Vì về đó, Tý có nhiều đồ chơi lạ mà ở nhà Tý chưa bao giờ được chơi. Bình thường, suốt ngày bám bố bám mẹ, bắt mọi người chơi cùng. Thế mà lên BG, mắt trước mắt sau đã không thấy con đâu. Hóa ra con trai đã chui vào giữa đống đồ nghề và mấy cái xe đạp của ông mà hí hoáy chọc ngoáy. Tay chân lấm lem, trông đến là yêu!

13.7.10

Trời mưa

Trời mưa, trời... mưa, ...
Cái... ô,... con nói chậm rãi. Cái ô và trời mưa...
Mẹ dậy muộn nhất nhà. Bố đã dậy từ khi nào rồi. Dạo này, bố được nghỉ hè. Sướng thế! Ước gì, một năm mẹ cũng được nghỉ 1 tháng để ở nhà với hai bố con. Chắc sẽ ghét nhau lắm đây!
Con đã uống 200ml sữa. Mẹ thấy lâu lâu Tý Dẹt không được ăn trứng vịt lộn nên rủ bố đi. Bố bảo trời mưa, không cho con đi. Mưa bé mà, có sao đâu, mẹ sẽ cho con che ô.
Mẹ: - Tý nói "cái ô" đi!
TD: - Cái ô.
Mẹ: - Tại sao phải che ô nhỉ?
TD: - Ngẫm nghĩ
Mẹ: - Vì trời mưa. Con nói "trời mưa" đi!
TD: - Trời mưa.
Mẹ sướng!
20 tháng, Tý mới bắt đầu nói nhiều. Trước đó, con chỉ nói đại từ

5.7.10

Oh my son

Nói theo (đánh dấu lấy ngày)

26.6.10

Ảnh sửa






Đây vẫn là loạt ảnh cũ, nhưng đã được sửa sang lại, cụ thể là mắt Tý Dẹt không còn bị đỏ nữa.

31.5.10

Khi mẹ đi lạc đường


Giờ mới ăn cơm trưa xong. Buồn ngủ mà chẳng chịu ngủ, lại thấy nhớ con. :(
Tối hôm qua, mẹ cho nó ăn no căng cả bụng. Lúc đấy, nó buồn ngủ. Vì cả trưa hôm qua có chịu ngủ đâu. Còn một ít, nó ọe, mẹ rây lại rồi cho nó ăn tiếp. Nó vẫn ăn, nhưng còn khoảng 2-3 miếng thì ngắc ngoải. Cuối cùng, nó vẫn ăn hết. Mẹ bế nó lên... úi rùi ui... cái bụng to tròn. Khổ thân nó! Thế mà mẹ cứ bắt nó cố nốt mấy thìa. CÓ khi nó bỏ lại hẳn nửa bát thì mẹ lại chẳng bắt nó cố. Nhìn bụng con mà cứ thương. Chắc nó khó chịu lắm. Mình ăn no, cái bụng vẫn mềm mềm mà đã uể oải, tức bụng, khó chịu rồi. Nó thế kia...
Mẹ cứ nghĩ thế mà áy náy. Chỉ vì mẹ mong nó ăn được, tăng cân để hồi phục sức khỏe sau đợt ốm. Hóa ra là mẹ vẫn thích thú cái vụ cân nặng của nó sao. Mẹ lại không đúng với nó rồi.
Mọi lần, món chính trong bữa sáng của nó là sữa CT. Nó có thể uống 200-250ml (Hôm nào thích thì uống tận 300ml). Sau đó, lại ăn thêm trứng, bún cùng mẹ. Mấy hôm gần đây, nó không nhiệt tình với sữa nữa rồi. Chỉ 150ml thôi, 50 còn lại mẹ đút bằng thìa.
3 hôm nay, mẹ cho nó ăn thêm tinh bột cho bữa sáng. Lưng bát mỳ Chũ, hoặc 1 bát súp con con. Nói là con con, chứ mẹ toàn nấu nhiều, đến khi nó ăn không được nữa thì mẹ chén nốt. Cái này cũng không đúng với tinh thần mà lâu nay mẹ vẫn làm với nó. Vì có nghĩa là mẹ bắt nó ăn đến chán mới thôi. :((
Từ ngày mai, mẹ chỉnh đốn "nó" nhé. Mẹ sẽ cân, đong, đo, đếm, nghiêm chỉnh. Để nó chỉ phải ăn đúng mức, muốn ăn nữa thì cũng ăn cái khác. Cho đỡ chán mà!