30.10.09

Chăm chỉ



Mấy hôm nay, cứ nhìn thấy cây chổi lau nhà là Tý cũng đẩy đi đẩy lại (bắt chước mọi ngườiờilau nhà mà).
Sáng nay, mẹ đưa Tý lên tầng 4 tắm nắng. Rộng rãi, Tý chạy nhảy khắp nơi. Kiếm được cái chổi, Tý khua loạn xạ, cũng quét quét di di (hihi), yêu ơi là yêu. Không biết lớn lên mẹ nhờ quét nhà có chịu làm không nhỉ. Mẹ phải đi mua cho con cái chổi nhỏ thôi. Hic nhưng mà cái gì của mình lại không thích dùng, cứ thích dùng của người lớn cơ.

Tinh thần thể thao

Chuẩn bị đưa Tý Dẹt đi chơi mà thấy con cứ chống hai tay xuống đất, chổng mông lên trời.
Bố bảo: Lại đái đây.
Mẹ thì không nghĩ thế. Mẹ vừa xi tè con xong mà.
Tay tí nhún nhảy. Hoá ra Tý Dẹt tập thể dục.
Chẳng là mấy hôm vừa rồi, thời tiết thay đổi, mẹ đau hết cả người. Sáng dậy, làm vệệ sinh cho Tý Dẹt xong, mẹ tập vài động tác thể dục, đứng lên, cúi xuống cho đỡ đau lưng. Thếế là Tý Dẹt bắt chước mẹ.
Bố thấy thế hăng hái: Tý Dẹt, nhìn bố này. (Bố vừa nói vừa chống đẩy)
Tý cũng làm theo (giỏi thế). Được vài cái, quá đà cắm đầu xuống đất. Hihi buồn cười nhưng mà thương con, Bố ôm Tý xuýt xoa khen Tý giỏi. Mà Tý Dẹt giỏi thật! Chưa nói được thôi nhưng biết hết, hiểu hết đấy.

Một tuổi (viết lại)

Sinh nhật của Tý Dẹt qua đi như bao ngày. Cũng 24h đấy. Những mỗi một thời khắc qua, mẹ tưởng như con lớn dần lên một chút. Từng bước, từng bước, con bước đến một bước ngoặt quan trọng của đời mình.

Thôi nôi (viết lại)


Ngày này, một năm trước đây, mẹ và Tý Dẹt vẫn còn là một. Con ở trong bụng mẹ, đạp liên hồi. Mẹ mệt, đau nhưng trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất là bố mẹ sắp được nhìn thấy con, được ôm con trong lòng.
Con yêu! Một năm qua, thời gian đối với bố mẹ không phải đựoc tính bằng giây, bằng phút. Nó được tính bằng nụ cười, ánh mắt, bằng bước chân của con.
Tý Dẹt yêu quý của mẹ! Sau này, khi con lớn hơn, nếu con muốn quay trởở lại ngày xưa, con hãy nhìn vào chính bản thân mình. Tuổi thơ của con đong đầy nụ cười, niềm vui của Ông bà, Bố Mẹ, Bác Sơn, Cô Linh, của mọi ngườiời và của cả con nữa.

Mất 25 bài

Tý Dẹt yêu quý!
Hôm nay, trong lúc ngồi chỉnh sửa, mẹ chót xoá mất 25 bài rùi. Tiếc ngẩn ngơ cả người. Chắc không thể viết lại được nữa. Xin lỗi con trai của mẹ!

21.4.09

Lấy chồng - TRỪ và CỘNG


Cảm ơn những người bạn đã luôn bên tôi,
dù chỉ là bằng những cuộc điện thoại,
những dòng tin nhắn ngắn ngủi,
offline, comment,...
hay chỉ là... trong giấc mơ.

***

Không còn những lúc cao hứng lang thang dưới mưa, nhìn ngắm từng hạt, từng hạt lăn tròn rồi ngấm dần vào lòng đất. Để đến lúc mưa tạnh, ngồi nín lặng cho thứ không khí mát mẻ, trong lành của đất trời quấn lấy mình.
Không còn những lúc giao mùa, chỉ một chiếc lá rơi cũng đủ khiến nhau xao xuyến. Và chỉ thế thôi cũng rồng rắn kéo nhau đi chụp ảnh, từ vườn hồng đến Mỹ Đình, từ Vườn Bách thú đến Bách Thảo. Vì một nhành hoa nhỏ nhắn như từng bông tuyết mà mấy anh em trèo lên trèo xuống, cố ghi lại cái khoảnh khắc mỗi năm chỉ có một vài ngày.
Không còn những ngày dở hơi, lạnh tới mức chẳng mấy ai muốn ra khỏi chăn, thế mà mấy anh em lại rủ nhau đi uống trà. Nhấm nhách vài hạt dẻ nướng đã đến giờ về.
Không còn đêm Noel lạnh đến run người, vẫn tạo dáng dưới ánh đèn cao áp. Và ngày hôm sau, vội vàng hí hoáy post lên blog, gấp gáp đến từng giây.
Không còn những lúc thảnh thơi ngồi thả hồn vào trời đất để viết một new entry. Thay vì update blog liên tục, một tuần có đến hàng nghìn lượt truy cập, blog chi cần nhấn post entry, quay lại đã thấy có người bóc tem. Nay để nó mốc xanh mốc đỏ. Có khi đến cả mốc cũng héo mòn :D.
Không còn...

***

ĐÓ LÀ VÌ... EM... ĐÃ... LẤY CHỒNG nên em tranh thủ thời gian làm cho xong việc, kết thúc một ngày làm việc sớm hơn thời con gái để về với anh.
Vì rằng em mang trong mình đứa con của 2 ta, nên anh dặn em phải đi ngủ sớm.
Vì em và anh còn dành thời gian cùng nhau đi ăn những món em thích, chỉ cần em thích thì ở đâu anh cũng ngồi, có khi phải ăn cả tháng í chứ.
Vì chúng mình còn dành thời gian nghe nhạc, để khi ra đời, con trai của mình thông minh, học giỏi và nhất là có một tâm hồn rộng mở.
Vì chúng mình còn dành thời gian đi mua sách hướng dẫn chăm sóc con, mua những cuốn truyện cổ tich để sau này sẽ đọc cho con nghe.
Vì tối tối, khi ăn cơm xong, anh đưa em đi bộ một vòng, mua nước dừa về rồi lại hì hục chặt chặt đẽo đẽo cho em uống. Anh lo uống ở hàng nước đá không an toàn cho cái bụng của em.
Vì chúng mình còn tranh thủ đi tìm hiểu và sắm cho con những món đồ phù hợp nhất.
Và còn vì một lý do.... rằng... em và anh... đã ĐÓN CHÀO TÝ DẸT CHÀO ĐỜI.
Thế nên, bớt một chút lang thang, em muốn ở nhà chăm lo cho con từng bữa ăn, giấc ngủ. Bớt một chút lãng đãng để chơi trò chơi với con.
Và thế là...
Em và anh được nhìn con lớn lên từng ngày, được thấy con học cười, học nhìn theo đồ vật, học cầm nắm. Ngày con biết ngóc đầu, em vui khôn tả. 4 tháng 2 ngày con mới tự lẫy được, chậm hơn so với các bạn nhưng em hạnh phúc vô cùng. Nhìn anh và con chơi, em biết rồi con sẽ tự hào có một người bố quan tâm đến từng bước trưởng thành của con.
Chính vì thế...
Em tạm biệt thời gian son trẻ để cùng anh đi trên bước đường đầy khó khăn, đầy lo lắng để được hưởng niềm hạnh phúc riêng - NIỀM HẠNH PHÚC ĐƯỢC LÀM BỐ LÀM MẸ.
Nhưng...
Khi một tin nhắn gửi đi, mình được nhận lại bao lời chúc mừng.
Khi vừa nhấn phím post entry, em nhận được tin nhắn "con đã đỡ chưa?" hay một cuộc điện thoại hỏi thăm sức khỏe.
Vậy là...
Số tiền khuyến mãi cho mỗi phút nhận chẳng còn ý nghĩa.
Số lượt truy cập hay số comment đâu nói lên điều gì.
Và giờ...
Mạch viết bị đứt đoạn vì con dậy. Thế nên HẸN GẶP LẠI nhé!

Tý Dẹt tròn 4 tháng tuổi - February 24, 2009!

Khoe bộ ngực đô!


Lẫy một cái để khoe mọi người xem lưng mình có múi


Khoe thế thôi. Mặc áo cho ấm để học 1 tí. Chưa ngồi dậy đọc sách được thì nằm đọc vậy.

Ái chà, chu cả mỏ lên đọc, mỏi hết cả miệng mà vẫn chưa thấy chán.

Mỏi cả tay rùi, cầm tạm 1 tay vậy.

Hehee đọc sách thích quá các bác ạ, lúc nóng lại có thể dùng lam quạt mát. Em biết tiết kiệm rồi đấy.

Nghỉ giaỉ lao, em ngó nghiêng quan sát chút nào
Quần áo chỉnh tề, mẹ cho em vào xe đẩy đi dạo một vòng. Khu nhà em có rất nhiều cây cảnh. Em ngắm mãi không biết chán!
P/S: Nằm trong xe đẩy, Tý Dẹt vẫn nghêu ngao nói chuyện với mẹ.